![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Khi nhìn đến một con số không nhỏ những người đang sống như “những kẻ khốn cùng”, không nhìn thấy được chính mình, không có quá khứ, chẳng nhìn đến tương lai, không biết gì đến cuộc sống đã sống trước năm 1975, không biết gì đến cuộc sống đã chết những năm sau đó, và như chưa từng khắc khoải trong các trại “học tập cải tạo” hay có người thân trong gia đình đã trải qua những ngày tháng đày đọa không đâu đó, chúng ta đương nhiên phải tự hỏi nếu chẳng phải là cây cỏ, người ta có bao giờ suy nghĩ, nhìn kỹ, liệt kê những gì người ta từng có và nay đã mất vĩnh viễn chưa vì biến cố lịch sử ngày 30 tháng Tư 37 năm trước. Đương nhiên, sự mất mát vĩnh viễn này là số phận đã được định đoạt cho tất cả những người cùng chung căn cước nay đã nằm xuống trong 37 năm qua, cho dù không ít người nếu còn sống hẳn sẽ không nhận điều đó. Nhưng câu hỏi này cũng gây cho không ít những người còn “hiện hữu” vì suy nghĩ một nỗi bàng hoàng, vì nó soi rọi ngay vào chính mình những thiếu sót đối với bản thân và đối với những thế hệ con cháu có thể sẽ khó lấp đầy mãi mãi về sau. Hãy chạnh lòng nghĩ đến những gì đã mất đi vĩnh viễn, sẽ không bao giờ tìm lại được, và bởi thế những lớp sau này sẽ không bao giờ có, vĩnh viễn không bao giờ có, một di sản văn hóa bị cuốn trôi ra biển khiến cho đời sau ngoái nhìn lại chẳng thấy có gì. Và khi nghĩ đến trách nhiệm của sự tan hoang, đổ vỡ này, có thể người ta sẽ chợt thấy rằng mình thường quên nhìn lại mình trước những câu hỏi tại sao, vì đâu nên nỗi.
Sau cuộc chiến tranh chống Pháp chín năm (1945-53), đất nước bị chia đôi, cả triệu người ngoài miền bắc phải bồng bế dắt dìu nhau vào miền nam, một phần của đất nước nay trở nên đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Đất nước đã được độc lập, tự do, có chủ quyền. Cảm nhận về ý nghĩa của độc lập, tự do, chủ quyền chỉ có thể có dễ dàng ở những thế hệ đã phải sống dưới chế độ thực dân, thuộc địa, người ngoài da trắng mũi lỏ có mặt trên đất nước của mình như những người chủ, người cai trị, và người Việt chúng ta bị bóc lột, tước đoạt và mai một dần những giá trị văn hóa, dân tộc truyền thống của mình. Đất nước đã biết được hòa bình, cũng lần đầu tiên, ít nhất là sau một thập niên, nếu không nói đến cuộc đấu tranh kéo dài chống ngoại xâm từ thời phong trào Cần Vương bắt đầu từ thế kỷ trước đó. Đất nước không có tiếng súng, trong gia đình không còn có người thân, cha hay anh em hay con cái, phải ra mặt trận; người dân không phải chạy loạn thời giặc giã. Không có mất mát, chết chóc, tang thương, đổ vỡ. Có từng sống trong thời chiến tranh gần kề đêm ngày, người ta mới cảm nhận được ý nghĩa quí báu, hạnh phúc của hòa bình, thanh bình. Những thế hệ sau này quen sống trong cảnh thanh bình lâu nay, cho nên khó cảm nhận về hòa bình như những thế hệ đi trước bị ngập chìm trong chiến tranh. Những cái “có” to lớn, vĩ đại của dân tộc đó, thật “lịch sử”, thiêng liêng và quí báu, e rằng những thế hệ sau này sẽ khó cảm nhận được như chúng ta từng cảm nhận hơn nửa thế kỷ trước.
Chúng ta đã từng sống một thời sâu đậm, chan hòa, tràn đầy nếp văn hóa nhân bàn của dân tộc mà không thiếu sự sẵn sàng thích nghi với thời đại mới. Chúng ta sống có quê hương, ít nhất có một cái làng để nhớ đến như quê cha đất tổ. Chúng ta có gia đình, ông bà, cha mẹ, anh chị em, con cháu quây quần như một xã hội nho nhỏ vừa là một ràng buộc vừa là một mái che. Đó là một thời mà gia đình đúng là nền tảng xã hội, cha mẹ dồn hết sức cho con cái, và nơi con cái, sự hiếu đạo thường là ý thức tự nhiên không cần nhắc nhở. Cả một nếp sống văn hóa xã hội và gia đình an toàn bảo vệ trẻ em, gìn giữ gia phong, bảo đảm sự an tâm của tuổi già. Chúng ta có họ hàng, thân bằng quyến thuộc, bên nội bên ngoại để biết được rằng mình là một chiếc lá hay nhánh nhỏ trên một cây lớn. Chúng ta có hàng xóm, láng giềng để biết rằng chung quanh chúng ta còn có những người thân thích dù chằng có bất cứ quan hệ gì huyết thống. Chúng ta có bao nhiêu bè bạn từ thời đi học cho đến khi đi làm - một phần gia vị đậm đà trong cuộc sống xã hội. Đó là một thời mái trường cũng êm đềm như mái nhà, tình yêu còn đẹp, còn lãng mạn, hôn nhân là sự lựa chọn tuyệt vời, và gia đình là cùng đích của cuộc sống. Chiến tranh có mầm mống tái phát từ những năm 1958-1959, kéo dài ròng rã từ 1960 đến 1975 và trở nên cực kỳ khốc liệt trong 10 năm 1965-1975. Những thế hệ về sau này may mắn thay trong mấy chục năm qua chưa hề biết đến chiến tranh, là vết thương rất khó lành miệng của những thế hệ đi trước đã chịu giặc giã triền miên từ đời này qua đời khác. Và chắc rất nhiều người chẳng bao giờ hiểu được thực sự chiến tranh khốc liệt là gì, mặc dù chiến tranh Việt Nam có lẽ là cuộc chiến tàn phá chết chóc nhiều nhất trong lịch sử cận đại của loài người - ngoài hai cuộc thế chiến. Chúng ta chỉ cần nhớ có đến cả ba triệu người bỏ mình trong 15 năm đó, vừa là binh sĩ của cả hai miền hy sinh ngoài mặt trận, vừa cả thường dân tử nạn vì bom đạn. Riêng trong vụ Mậu Thân, số người thiệt mạng đã lên đến hơn trăm ngàn. Trong Mùa Hè Đỏ Lửa, con số này cũng tương đương.
Từ năm 1964, Mỹ bắt đầu tăng cường can thiệp vào chiến tranh Việt nam trước áp lực nặng nề của địch quân, và từ tháng Ba năm 1965, quân Mỹ đã đổ bộ qui mô vào Đà Nẳng đề cân bằng thế trận. Hàng trăm ngàn quân Mỹ có mặt ở miền nam đã đặt ra bao nhiêu vấn đề cho xã hội miền nam trước sức mạnh của đồng đô la Mỹ đưa lối sống Mỹ vào xã hội. Tiếc rằng, vào thời nay, người ta không còn nghe ai hát “Tiếng Hát To” của nhạc sĩ Phạm Duy để hồi tưởng một thời đau thương đã qua. Nhưng khi nhìn lại thời đó, những năm 60, tuy chúng ta đã sống rất khó khăn, chật vật, chịu nhiều đau buồn, chìm trong những bất định về chính trị và chiến tranh, hình như hầu như chúng ta vẫn không mất gì cả, hay không mất bao nhiêu. Xã hội của chúng ta vẫn còn đó, văn hóa gia đình vẫn còn đó, và cuộc sống của mỗi chúng ta, căn bản, vẫn còn đó. Bởi vì chúng ta vẫn được sinh ra và nuôi dưỡng trong lời ru của mẹ, và lớn lên trong những bài hát như Nương Chiều, Ngày Trở Về, Giọt Mưa Thu, Sầu Vương Biên Giới, Mộng Lành, Bà Mẹ Quê… Chúng ta hầu như chẳng mất gì cả khi một nền âm nhạc phong phú phát triển trong những năm đó vẫn bao quanh chúng ta và làm cho chúng ta thấy gần gũi yêu mến cuộc đời mình đang sống. Và quan trọng hơn cả là vì nền giáo dục của chúng ta vẫn còn đó. Một nền giáo dục nhân bản vẫn giữ được nếp “tôn sư trọng đạo”. Một nền giáo dục vẫn còn nhấn mạnh vào lịch sử hào hùng của dân tộc khiến cho rất ít người không biết được Lý Thường Kiệt là ai, thậm chí Lữ Gia, Tô Hiến Thành hay Phạm Ngũ Lão là ai. Một nền giáo dục vẫn làm cho người ta thấp nếp văn hóa đẹp đẽ, gần gũi qua hàng loạt tác phẩm văn học từ cổ điền đến cận đại như Trê Cóc, Lục Súc Tranh Công, Bích Câu Kỳ Ngộ, Nhị Độ Mai, Phan Trần, Nhị Thập Tứ Hiếu, Cung Oán Ngâm Khúc, Chinh Phụ Ngâm, Kim Vân Kiều và những tuyệt tác của Bà Huyện Thanh Quan, Cao Bá Quát, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến… Một nếp giáo dục quan tâm đến giáo dục con người từ nhỏ lên trung hoc, chúng ta phải trải qua bao nhiêu môn đức dục, luân lý, công dân giáo dục…
Nền giáo dục đó, văn hóa gia đình đó, đã làm nên con người của những thế hệ trước đây. Đó là những gì thế hệ đi trước đã có, và đã mất vĩnh viễn. Thời thế nay đã khác, và quan trọng hơn hết, cái vùng đất cho nền văn hóa đó phát triển, không còn với chúng ta nữa. Chúng ta đã mất, thì làm sao có di sản để lại cho những thế hệ sau này. Thế nhưng tại sao chúng ta trắng tay như thế. Và chúng ta trở lại câu hỏi muôn thuở: Tại sao chúng ta mất trong cuộc chiến đó?
Câu trả lời, sau khi suy đi nghĩ lại, có lẽ là vì chúng ta vào lúc đó chưa cảm nhận được cuộc chiến là thần thánh. Chẳng gì dễ hơn và đúng hơn khi nói chúng ta thua là vì “đồng minh tháo chạy”, vì “thua trí kẻ địch phi nhân và xảo quyệt”. Thế nhưng chúng ta ở đâu trong cuộc chiến đó? Những người lãnh đạo đất nước? Những đảng phái chính trị? Những người lãnh đạo tôn giáo? Giới sĩ phu trí thức? Tầng lớp thanh niên, tuổi trẻ?

Xác phi cơ rớt trên đường phố Sảigòn những ngày cuối tháng 4-1975.AFP/Getty Images
Tại sao giặc Nguyên Mông hung hãn đến thế, nhưng Trần Hưng Đạo đã ba lần đánh duồi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi, đến mức Thái tử Thoát Hoan phải chui vào ống đồng bò về Tàu. Tại sao quân Minh hùng mạnh đến thế, đã đô hộ nước ta vững vàng có đến 30 năm, thế mà người anh hùng áo vãi Lê Lợi từ Lam Sơn vẫn đánh đuổi kẻ thù ra khòi đất nước sau mười năm chiến đấu gian khổ? Tại sao giặc Nhà Thanh của Tôn Sĩ Nghị với 20 vạn quân hùng cứ đất Thăng Long bị tan tác nhanh chóng không kịp chạy qua cầu chỉ với cuộc hành quân thần tốc của Quang Trung Nguyễn Huệ? Chiến thắng của dân tộc ta chắc chắn là vì dân ta biết giặc là kẻ ngoai xâm phải đánh đuổi, và để đánh đuổi ngoại xâm thì sự hy sinh gian khổ cùng đồng tâm nhất trí là yếu tố cần thiết và còn có thể là điều kiện đủ cho chiến thắng. Thời nhà Trần, chúng ta có Hội Nghị Diên Hồng. Thời Lê Lợi, chúng ta có được sức mạnh của khối dân ở nông thôn. Thời Nguyễn Huệ, chúng ta có niềm tin đầy tự hào của ba quân về người lãnh đạo.
Trong thời chiến tranh Viêt Nam, dường như chúng ta chưa xác định được đây là ngoại xâm hay nội chiến. Bởi vì nghĩ rằng đó là nội chiến, không ít người thoái thác, xem đó là dơ bẩn, tránh xa. Đúng là một cuộc nội chiến nhưng mang ý nghĩa ngoại xâm trên nhiều mặt, nếu chúng ta nhìn đến mức quân viện của Liên Xô và Trung Cộng cho miền bắc. Tính phức tạp đó dường như không được nêu rõ cho người dân, cho nên nơi người dân, còn có sự mơ hồ.
Trong cái xã hội chúng ta từng có, dường như chúng ta có nhiều quá để hưởng thụ, để gìn giữ, chẳng muốn mất hay thiệt hại gì cả - ngay cả cái dân chủ “tai hại” mà miền bắc không có. Cái tâm lý đó khiến cho người ta thường không có thái độ tích cực, cần thiết khi nghĩ đến trách nhiệm, vai trò của bản thân mình trong chiến tranh. Ngoài miền bắc, người Cộng Sản có hai “lợi thế”, là độc tài và vô sản. Độc tài thì nói gì, người dân cũng phải làm theo. Vô sản thì khiến người dân chép miệng: có gì mà mất. Họ tiến hành “chiến tranh nhân dân”, “toàn quốc kháng chiến”, xem người dân như một thứ quân tốt công cụ cho chiến tranh. Trong miền nam, chúng ta nhiều khi quên rằng mình đang đứng trước cái họa “diệt vong” để thấy rằng mình có thể mất cả - như hiện nay! Trong một xã hội, đất nước “phong phú”, đa diện, đa dạng phức tạp như miền nam, chúng ta không tạo được một mặt trận chung để gắn bó con người lại với nhau. Trong một tình hình đòi hỏi sự nhất trí, đoàn kết, chúng ta vẫn không tránh được sự chia rẽ. Trong một tình thế đòi hỏi sự hy sinh, một số thành phần trong xã hội vẫn tìm cách hưởng thụ, có cách tránh né trách nhiệm theo lối riêng của mình. Lãnh đạo tham quyền hơn tập trung vào trách nhiệm lãnh đạo chiến tranh một cách có hiệu quả. Đảng phái vẫn đi tìm quyền hành mà không thấy sự vô năng lực chính trị của mình. Những người lãnh đạo tôn giáo cũng mù quáng đi tìm quyền hành như những nhà chính trị mà không làm nhiệm vụ thắp sáng linh hồn cho tín đồ. Trí thức tê liệt trùm chăn. Và tuổi trẻ cảm thấy bất lực, thụ động… Nguyên cả một hệ thống cho thấy sự bất cập, không tương xứng với sự hy sinh của cả triệu người cầm súng ngoài mặt trận - đến như trở thành sự lợi dụng, vô tâm, tắc trách tàn nhẫn.
Ba mươi bảy năm đã trôi qua từ ngày 30-4 năm đó. Đất nước không còn chiến tranh, nhưng vẫn tan hoang trong một nghĩa khác. Những tàn phá sau chiến tranh lại còn tan hoang hơn nhiều lần so với những tàn phá trong chiến tranh. Cái đất nước xưa, xã hội xưa, văn hóa xưa, đáng trân quí, vĩnh viễn không còn nữa. Đáng thương cho những thế hệ sau này không có những gì những thế hệ đi trước đã có, không có những người thân thích cần có để thấy cuộc sống mình có ý nghĩa thực sự. Không có hàng xóm láng giềng. Không có miền quê mình có thể lui tới để thấy mình có gốc gác. Không có gì để đọc, để ngâm nga. Không có những bài ca để hát để tìm sự rung động… Và e rằng không có gì thay thế được thực sự những thứ những thế hệ đi trước đã có và đánh mất trên đường chạy loạn lịch sử! Trước những biến chuyển khốc liệt trên toàn cầu trong thời đại ngày nay, những mất mát của chúng ta nay chắc sẽ không bao giờ kiếm lại được![HNN]
TIN VIỆT NAM
Khác với vụ Tiên Lãng, báo chí chính thức của Việt Nam không nói nhiều về vụ cưỡng chế thu hồi đất ở huyện Văn Giang, thuộc tỉnh Hưng Yên, ngày 24 tháng 4. Không những vậy, những bài báo lên án vụ cưỡng chế đã bị kiểm duyệt, như trường hợp của bài báo đăng trên trang web tamnhin.net thuộc tờ báo Kinh tế Doanh nhân Thời đại.
Trên trang báo online Tầm Nhìn sáng thứ Năm, dưới hàng tựa “Cưỡng chế đất đai ở Hưng Yên nhiều hệ lụy?”, tác giả Viết Lê Quân đã cảnh báo về những hậu quả của vụ cưỡng chế tại xã Văn Quan, huyện Văn Giang vừa qua.
Tác giả bài báo nhận xét: “Nếu trong các cuộc khiếu tố đông người gần đây ở Hà Nội, trong tay người dân khiếu kiện chỉ là đơn thư, biểu ngữ và cờ Tổ quốc, thì đối mặt với con số hàng ngàn cảnh sát cơ động được huy động một cách ráo riết và bài bản theo chiến thuật tác chiến một cách kinh ngạc, phần lớn người dân xã Xuân Quan lại mang theo bên mình họ hoặc cuốc xẻng, hoặc gậy gộc, hoặc lưỡi hái”.
Bài báo cho rằng, thực hiện chiến dịch cưỡng chế nói trên, trong khi chưa hề giải thích những nghi vấn một quyết định bị xem là trái luật, “Ủy ban huyện Văn Giang đã dấn một bước sâu đậm hơn khi tiếp tục làm sâu sắc mối nghi ngờ đó”.
Tác giả đặt câu hỏi: “Một lực lượng hùng hậu của cơ quan thi hành pháp luật lại đi bảo vệ cho một dự án tư nhân với nhiều khuất tất chưa được làm rõ?” , và cảnh báo: “Cả ngàn nông dân ra mặt phản ứng với chính quyền hoàn toàn không phải là một con số đáng coi thường. Nhất là khi những nông dân này lại đang chất chứa trong lòng một nung nấu giành giật cho được công lý và công bằng, cho quyền lợi mưu sinh thiết thân của họ và con cái họ”.

Nhưng bài báo nói trên sau đó đã bị gỡ bỏ khỏi trang web Tầm Nhìn.net, mặc dù tựa của bài báo vẫn nằm trong mục “ĐIỂM NHẤN”. Khi click vào link của bài này, người đọc chỉ thấy hàng chữ “Hệ thống đang có lỗi hoặc bài viết bạn đang tìm không tồn tại, mời bạn quay lại sau ít phút”.
Trong những ngày qua báo chí chính thức của Việt Nam không đưa tin nhiều về vụ cưỡng chế ở Văn Giang và nếu có đưa tin thì phần lớn chỉ đăng lại những thông tin từ chính quyền. Chỉ có vài tờ hiếm hoi bênh vực cho nông dân Văn Giang. Ngoài bài báo trên trang web tamnhin.net, tờ báo Người Cao Tuổi, tờ báo của Hội Người cao niên Việt Nam, ngày 24 tháng 4 cũng đã đăng trên mạng một bài tường thuật về vụ cưỡng chế ở xã Văn Quan ngày hôm đó.
Nhà báo Ngọc Phi của tờ báo này cho biết, công an đã ngăn cản phóng viên chụp ảnh tại hiện trường, nên nhà báo này đã phải cải trang thành dân địa phương để lọt qua những trạm gác của công an, vào tận nơi chụp ảnh. Báo Người Cao Tuổi vẫn giữ nguyên quan điểm cho rằng quyết định cưỡng chế của chính quyền huyện Văn Giang là “trái luật”
Tờ báo này cho rằng, “theo Luật đất đai, chỉ những dự án phục vụ quốc phòng, an ninh…Nhà nước mới thu hồi đất, còn những dự án không thuộc nhóm này, như dự án Ecopark thì Nhà nước không thu hồi đất, mà chỉ đứng ra làm trọng tài để nhà đầu tư thoả thuận với dân. Ở đây Ủy ban huyện lại đứng ra cưỡng chế, lấy đất giao cho chủ đầu tư, hoàn toàn không xem quy định của Luật đất đai có tí giá trị nào”. -Nguồn: RFI
Hãng cho thuê xe Mỹ Hertz vào VN
Hiện có trụ sở tại 145 quốc gia trên toàn thế giới, hãng cho thuê xe Hertz đã đặt chân tới Việt Nam.
Đại diện cho Hertz tại Việt Nam là ITL, đối tác với tư cách là tổng đại lý kinh doanh. ITL là nhà cung cấp về dịch vụ hàng không, giao thông vận tải và tiếp liệu tại Việt Nam.
Qua sự hợp tác giữa hai hãng, khách du lịch từ Việt Nam có thể qua ITL trực tiếp đặt thuê xe của Hertz tại hơn 8 ngàn 500 địa điểm trên toàn thế giới, từ những mẫu xe thông thường cho đến xe “độc” cũng như xe thể thao đa dụng của các bộ sưu tập như Hertz Fun/Adrenaline, Prestige và Green Traveler.
Trong đó, bộ sưu tập Hertz Fun/Adrenaline gồm những mẫu xe hạng sang như Mustang GT 5.0, Chevrolet Camaro SS hay Dodge Challenger RT. Prestige lại gồm những mẫu xe “xịn” như Mercedes, Infiniti hay Cadillac. Green Traveler lại là lọai xe “xanh” với những mẫu hybrid hoặc xe điện.
Ông Michel Taride, Phó chủ tịch điều hành của Hertz Corporation nhận xét: “Việt Nam là một quốc gia phát triển nhanh từ một nền kinh tế thị trường năng động tại Đông Nam Á. Chúng tôi vui mừng chọn ITL, một trong 500 công ty lớn nhất Việt Nam, để mở rộng và phát triển sự hiện diện của Hertz ở Việt Nam, cũng như thâm nhập vào thị trường dồi dào đầy tiềm năng của ngành du lịch Á châu”.
ITL sẽ quản lý các hoạt động bán hàng, quảng bá và đặt chỗ tại Việt Nam, đẩy mạnh sự cam kết của Hertz tại khu vực Đông Nam Á. ITL có trụ sở chính tại Sài Gòn và đặt văn phòng ở Hà Nội, Đà Nẵng.
TQ sẽ đưa khách du lịch đến Hoàng Sa trong năm nay
Bất chấp phản đối của phía Việt Nam, Trung Quốc vẫn có kế hoạch đưa du khách đến quần đảo Hoàng Sa trong năm 2012. Theo Tân Hoa Xã, tại một hội nghị về du lịch ở tỉnh này, phó tỉnh trưởng tỉnh Hải Nam, ông Đàm Lực hôm thứ Ba thông báo là, quần đảo Tây Sa (tức là quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) sẽ đón khách du lịch trong năm nay.
Ông Đàm Lực không công bố chi tiết về kế hoạch nói trên nhưng cho biết là các cơ quan có liên quan đang chuẩn bị để thực hiện đúng lịch trình đề ra.
Chiến lược phát triển du lịch quần đảo Hoàng Sa đã được phía Trung Quốc đưa ra từ năm 2009. Vào đầu tháng này, một tàu du lịch của Công ty Hải Hiệp Hải Nam đã bắt đầu thực hiện hành trình thử nghiệm tuyến du lịch đường biển đến quần đảo Hoàng Sa.
Hành động này đã bị Việt Nam phản đối. Ngày 9 tháng 4 vừa qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố, việc Trung Quốc khai thác du lịch đến Hoàng Sa là “bất hợp pháp, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (tức DOC).”
Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm thứ Ba cũng đã phản đối việc Cơ quan Hải dương Quốc gia Trung Quốc hôm 19 tháng 4 vừa công bố “Quy hoạch bảo vệ hải đảo toàn quốc”, trong đó phân chia Biển Đông thành 7 khu vực biển, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Theo phát ngôn viên Bộ Ngoại giao giao, hành động nói trên là “ vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này, vi phạm Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông”.
Vào lúc tranh chấp chủ quyền Biển Đông giữa hai quốc gia càng thêm gay gắt, hôm nay, báo chí chính thức của Việt Nam loan tin, một chiến hạm của Trung Quốc, có tên là Trịnh Hòa, đang ghé thăm cảng Sài Gòn trong ba ngày, kể từ ngày 23 tháng 4, để thực hiện “ những trao đổi chuyên môn nhằm chia sẻ kinh nghiệm và tăng cường quan hệ thân hữu”. Trong khi đó tại Đà Nẳng, hải quân Hoa kỳ và Việt Nam tiếp tục các cuộc trao đổi chuyên môn về y học, trao đổi kinh nghiệm về tìm kiếm cứu nạn. Những hoạt động này sẽ kéo dài đến ngày 27 tháng 4.-Nguồn: RFA
TIN HOA KỲ
Newt Gingrich bỏ “giấc mơ Tòa Bạch Ốc”
Đúng như những gì đã thông báo, hôm thứ Tư, cựu Chủ tịch Hạ viện, ứng cử viên tổng thống tiềm năng của Đảng Cộng hòa Newt Gingrich thông báo, vào tuần tới sẽ chính thức chấm dứt nỗ lực chạy đua ghế tổng thống Hoa Kỳ năm 2012.
Hai cộng sự viên với ông Gingrich nói với đài truyền hình CNN rằng, “sếp” của họ trong tuần tới sẽ tổ chức buổi vận động tranh cử cuối cùng tại thủ đô Hoa Thịnh đốn để bày tỏ cảm ơn những ủng hộ viên và chính thức thông báo từ bỏ cuộc chạy đua tranh giành tấm vé của Đảng Cộng hòa.
Tại buổi lễ, ông Gingrich dự định cũng sẽ lên tiếng ủng hộ ứng cử viên hàng đầu, cựu Thống đốc Mitt Romney.
Giới phân tích cho biết, họ không bất ngờ với quyết định bỏ cuộc của ông Gingrich vì cho tới hôm thứ Tư, khi vòng bầu cử sơ bộ đã đi vào giai đoạn cuối cùng, vị cựu Chủ tịch Hạ viện 69 tuổi này mới giành chiến thắng tại hai tiểu bang và chỉ giành được 141 phiếu đại cử tri trong khi phải cần tối thiểu 1 ngàn 144 phiếu như luật định để có thể được đề cử làm ứng cử viên chính thức của Đảng Cộng hòa.
Một khó khăn nữa đối với ông Gingrich là vấn đề kinh phí tranh cử, yếu tố quan trọng nếu không muốn nói là có tính quyết định trong mọi cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ.
Trong hơn 1 năm qua kể từ tháng 3 năm 2011 khi chính thức thông báo ra tranh cử tổng thống, ông Gingrich đã chi tổng cộng 21 triệu Mỹ kim, chưa bằng một phần ba khoản tiền 76 triệu rưỡi Mỹ kim mà triệu phú Romney đã chi, song hiện đang mang nợ gần 4 triệu ruỡi Mỹ kim.
Với 141 phiếu đại cử tri và khoảng 2 triệu 200 ngàn lá phiếu ủng hộ đã nhận được, tính trung bình ông Romney đã chi 10 Mỹ kim cho mỗi lá phiếu cử tri và khoảng 150 ngàn Mỹ kim cho mỗi phiếu đại cử tri. Trong khi đó, ông Romney mất gần 19 Mỹ kim cho mỗi lá phiếu và 126 ngàn Mỹ kim cho mỗi đại cử tri.
Rót 11 tỷ MK
cứu ngành bưu điện
Thượng viện Hoa Kỳ vừa thông qua dự luật cải tổ ngành bưu chính đang trên bờ vực sụp đổ. Tuy nhiên, Hạ viện đến nay vẫn chưa phê chuẩn.
Dự luật được thông qua với 67 phiếu thuận, 37 phiếu chống. Theo đó, Thượng viện Hoa Kỳ đồng ý bơm thêm 11 tỷ Mỹ kim để cứu trợ ngành bưu chính, nhờ đó, có thể cứu 125 trong tổng số 252 trung tâm trung chuyển thư từ đang có nguy cơ bị đóng cửa, đồng thời duy trì dịch vụ đưa thư ở một số khu vực thêm ít nhất 3 năm.
Dự luật cũng quy định, mọi hoạt động đóng cửa bưu điện, trung tâm giải quyết thư từ đều bị cấm trước cuộc bầu cử Tổng thống vào tháng 11 tới.
Trước đó, Bưu điện Hoa Kỳ cảnh báo, nếu Quốc hội không hành động, họ sẽ đóng cửa khoảng 252 trung tâm chuyển thư và 3 ngàn 700 bưu điện sau ngày 15 tháng 5 tới nhằm cắt giảm chi phí khoảng 6 tỷ rưỡi Mỹ kim mỗi năm.
Ngành bưu điện Hoa Kỳ ra đời cách đây 237 năm và hiện có khoảng 100 ngàn nhân viên.
Trung sỹ Mỹ bị sa thải vì “nói xấu” ông Obama
Một trung sĩ thủy quân lục chiến Hoa Kỳ vừa bị sa thải khỏi đội ngũ vì những lời chỉ trích Tổng thống Barack Obama trên mạng xã hội Facebook.
Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ cho hay, Trung sĩ Gary Stein, 26 tuổi, bị sa thải vì vi phạm chính sách giới hạn phát ngôn của các quân nhân Hoa Kỳ. Điều đó có nghĩa là anh Stein, người đã phục vụ gần 10 năm trong Thủy quân Lục chiến, sẽ bị mất tất cả những lợi ích liên quan.
Theo hãng thông tấn BBC, Stein cho rằng những bình luận của anh được bảo vệ bởi quyền tự do ngôn luận quy định trong hiến pháp và quy định của Thủy quân Lục chiến về vấn đề này là rất mơ hồ.
Trung sĩ này nói rằng, những ý kiến của anh, trong đó có việc gọi ông Obama là “kẻ thù kinh tế và tôn giáo” là chuyện riêng. Stein cũng ghép hình ông Obama vào các poster quảng cáo phim và thành lập một trang web có tên là Các Lực lượng Vũ trang của Tea Party, thể hiện sự ủng hộ với phong trào Tea Party rất bảo thủ, đồng thời kêu gọi “đánh bại” ông Obama trong cuộc bầu cử sắp tới.
Hội đồng kỷ luật hồi đầu tháng này đã đề xuất cho Stein nhận một sự sa thải danh dự. Stein cho hay anh sẽ không tuân theo những mệnh lệnh từ tổng thống nếu chúng vi phạm quyền của công dân Hoa Kỳ.
Quân đội Hoa Kỳ từ lâu đã có chính sách giới hạn tự do ngôn luận của các quân nhân, trong đó quy định quân nhân không được chỉ trích tổng thống, người cũng đóng vai trò là tổng tư lệnh các lực lượng quân sự Hoa Kỳ.
Bốn nhân viên an ninh TSA
bị bắt vì nhận hối lộ
Giới hữu trách liên bang thông báo đã bắt giữ 4 nhân viên an ninh hàng không về tội nhận hối lộ để phớt lờ cho các kiện hành lý chứa ma túy qua cửa kiểm sóat an ninh tại phi trường.
Thông báo của Cơ quan an ninh giao thông vận tải (gọi tắt là TSA) cho biết, TSA đã bắt giữ các nhân viên kiểm sóat an ninh của cơ quan này tại phi trường quốc tế Los Angeles, thuộc tiểu bang California.
Các nhân viên nêu trên gồm Naral Richardson, 30 tuổi; Joy White, 27 tuổi; John Whitfield, 23 tuổi; Capeline McKinney, 25 tuổi.
Ba nghi can bị cáo buộc vận chuyển ma túy và hối lộ các nhân viên an ninh là Duane Eleby, Terry Cunningham và Stephen Bayliss có thể sẽ ra trình diện trong vài ngày tới.
Giám đốc an ninh của TSA tại phi trường quốc tế Los Angeles, là ông Randy Parsons cho biết, các nhân viên nói trên đã nhận hối lộ 2 ngàn 400 Mỹ kim để làm ngơ, cho phép một số vali chứa cocain và các hợp chất ma túy khác qua máy kiểm sóat an ninh của phi trường. Nếu bị kết tội, số nhân viên an ninh nói trên có thể phải lĩnh án tù chung thân.
Biểu tình chiếm Wall Street bùng phát trở lại
Cuộc biểu tình phản đối chi phí giáo dục cao bắt nguồn từ phòng trào Chiếm Wall Street hôm thứ Tư đã nổ ra ở nhiều thành phố của Hoa Kỳ.
Những người tổ chức cho biết các cuộc biểu tình có tên gọi “Ngày 1 ngàn tỷ Mỹ kim” nhằm mục đích chỉ ra một thực tế rằng số tiền vay nợ của các sinh viên trên toàn Hoa Kỳ đã lên đến 1 ngàn tỷ Mỹ kim.Sinh viên tại các trường Đại học của Hoa Kỳ cũng cho biết, phần lớn trong số tiền vay nợ này thuộc quyền sở hữu của Wall Street.
Trong khi đó, Ngân hàng dự trữ liên bang tại New York cho biết số tiền các sinh viên vay nợ lên tới 867 tỷ Mỹ kim trong Tam cá nguyệt thứ tư năm 2011 và sẽ vượt quá 1 ngàn tỷ Mỹ kim trong năm nay.
Các sinh viên khẳng định các ngân hàng đã chứng khoán hóa các khoản nợ của họ và kiếm lợi nhuận vô cùng lớn. Những người biểu tình cũng cho rằng các công ty Hoa Kỳ đang cố gắng đẩy các gánh nặng chi phí giáo dục lên vai sinh viên.
Phong trào Chiếm Wall Street bắt đầu khi một nhóm người biểu tình tụ tập tại khu tài chính New York vào hôm 17 tháng 9 năm 2011 để phản đối nạn tham nhũng tại Hoa Kỳ cùng tình trạng phân phối không công bằng của cải trong nước và sự ảnh hưởng quá mức của các công ty lớn trong các chính sách của Chính phủ Hoa Kỳ.
45% cử tri Mỹ ủng hộ TT Obama
Tổng thống Obama đã chính thức công bố bắt đầu chiến dịch tranh cử tổng thống Hoa Kỳ vào tháng 11 tới. Thông báo này được đưa ra ngay sau khi ông Mitt Romney giành chiến thắng tại 5 tiểu bang của Hoa Kỳ và gần như chắc chắn trở thành đối thủ của ông Obama trong cuộc bầu cử sắp tới.
Tại cuộc họp báo mới đây, ông Jim Messina, người phụ trách Ủy ban tranh cử của Tổng thống Obama cho biết, đương kim Tổng thống Obama và đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ tổ chức hai cuộc họp lớn vào ngày 5 tháng 5 tới tại 2 trường đại học State University ở tiểu bang Ohio và Commonwealth University tại tiểu bang Virginia.Những cộng sự viên của Tổng thống Obama cho biết sự xuất hiện của ông tại hai tiểu bang quan trọng này sẽ đánh dấu một bước tiến đầu tiên vào kế hoạch tranh cử năm nay, đồng thời tạo cơ hội để Tổng thống Obama phản ứng lại chiến dịch tranh cử mà họ cho rằng thiếu trung thực và tiêu cực của ứng cử viên của đảng Cộng hòa, là ông Mitt Romney.Theo ông Jim Messina, đây là thời điểm phù hợp để Tổng thống Obama tuyên bố bắt đầu nỗ lực tranh cử nhiệm kỳ thứ nhì.
Một cuộc thăm dò dư luận mới đây do hãng Fox News thực hiện, cho thấy, chỉ có 45% cử tri Hoa Kỳ ủng hộ cách điều hành đất nước của Tổng thống Obama, trong khi đó số người không ủng hộ là 51%.
83% cử tri Hoa Kỳ cho rằng hiện Hoa Kỳ vẫn đang trong tình trạng suy thoái, trong đó có 35% cử tri cho rằng tình hình này sẽ diễn biến tồi tệ hơn.
Bên cạnh đó, 47% người Hoa Kỳ cho rằng trong hơn 3 năm cầm quyền, Tổng thống Obama đã giành quá nhiều thời gian để đổ lỗi cho những người khác và nếu tiến hành bầu cử tổng thống ở thời điểm này thì có 46% cử tri Hoa Kỳ sẽ bỏ phiếu cho Tổng thống Obama.
TIN THẾ GIỚI
Anh trai ông Bạc Hy Lai từ chức phó chủ tịch công ty Everbright
Vụ bê bối xung quanh cựu Bí thư Trùng Khánh là ông Bạc Hy Lai đã lan rộng sang lĩnh vực kinh doanh khi người anh trai ông là Bạc Hy Vinh từ chức Phó chủ tịch công ty Everbright của Trung Quốc hôm thứ Tư.Vai trò của ông Bạc Hy Vinh tại Everbright đã thu hút sự quan tâm của các nhà đầu tư sau khi có những tường thuật về đế chế kinh doanh của gia đình ông Bạc.China Everbright International thông báo rằng, ông Lý Học Minh, tên mà ông Bạc Hy Vinh dùng tại công ty, đã từ chức để bảo đảm lợi ích của công ty.Theo tờ Financial Times, cổ phiếu của đại công ty có trụ sở ở Hồng Kông đã sụt giá 8% hôm 23 tháng 4 sau khi các tường thuật về quyền lợi kinh tế của gia đình ông Bạc Hy Lai xuất hiện.
Ông Bạc Hy Lai và ông Bạc Hy Vinh là con trai của cựu Phó thủ tướng Bạc Nhất Ba, một trong “bát đại nguyên lão” của cách mạng Trung Quốc.
Ông Bạc Hy Lai đã bị tước mọi chức vụ trong đảng Cộng sản Trung Quốc hôm 10 tháng 4 vì những vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, trong khi vợ ông, bà Cốc Khai Lai là nghi can số một trong cuộc điều tra về vụ trừ khử doanh nhân người Anh Neil Heywood.
Ông Bạc Hy Vinh chỉ là một trong những thành viên của đại gia đình Bạc Hy Lai tham gia hoạt động kinh tế. Người em trai Bạc Hy Thành hiện là đại diện pháp lý của công ty Lục Hợp Hưng ở Bắc Kinh, một công ty hoạt động trong nhiều lĩnh vực kinh doanh từ buôn bán đến quản lý nhà hàng.
Hai trong số bốn chị em của bà Cốc Khai Lai, là bà Cốc Vọng Giang và bà Cốc Vọng Ninh là cổ đông lớn của công ty in ấn thẻ kiểm soát Đông Cảng. Khách hàng của công ty này bao gồm chính phủ Trung Quốc và các công ty quốc doanh.
Một người em khác của bà Cốc, là ông Cốc Chính Hiệp là giám đốc của công ty Công nghiệp máy móc quốc doanh Trung Quốc cho đến tháng 12 năm 2009.
Bầu Tổng thống Pháp: Càng gần đích càng gay cấn
10 ngày trước khi bước vào vòng hai cuộc bầu cử Tổng thống Pháp, cả hai ứng cử viên là đương kim Tổng thống Nicolas Sarkozy thuộc Liên minh phong trào vì nhân dân (gọi tắt là UMP) và ông Francois Hollande thuộc đảng Xã hội (gọi tắt là PS) đều đang nỗ lực tạo cho mình diện mạo mới bằng những kế hoạch mới.
Ngoài việc cố gắng thu phục cảm tình của những cử tri đã bỏ phiếu cho ứng cử viên đảng cực hữu Mặt trận Quốc gia (gọi tắt là FN) là bà Marine Le Pen quay sang ủng hộ mình trong cuộc đua sắp tới, cả ông Hollande và ông Sarkozy đều đưa ra những chiến thuật riêng nhằm gia tăng sự ủng hộ của cử tri trong nước cũng như các quốc gia thành viên khác trong Liên hiệp Âu châu.Với lời kêu gọi đối thoại lại Hiệp ước về tài chính của EU nhằm thúc đẩy tăng trưởng, chiến dịch vận động của ông Hollande đang nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ cử tri và đặc biệt là các quốc gia thành viên trong khối, coi đây là trọng tâm trong chiến lược kinh tế của ông.
Trong kế hoạch của mình, ông Hollande nêu ra bốn thay đổi cơ bản, theo đó sẽ phát hành trái phiếu bằng đồng euro nhằm huy động vốn cho các dự án cơ sở hạ tầng công nghiệp; mở các quỹ đầu tư; thuế giao dịch tài chính và huy động các nguồn đầu tư chưa được sử dụng.
Ông Hollande khẳng định, các nhà lãnh đạo Âu châu sẽ ủng hộ ý tưởng của ông, nhấn mạnh rằng tăng trưởng là giải pháp hiệu quả hơn cả nhằm đạt cả hai mục tiêu kiểm soát nợ và giảm thâm hụt ngân sách.
Trong khi đó, ứng cử viên Sarkozy đã đưa ra những đòn phản công đối thủ của mình, cho rằng tăng trưởng là giải pháp mong muốn, song những đề xuất của ông Hollande nhằm tăng chi tiêu quốc gia và thuê hàng ngàn nhân công trong khu vực quốc doanh là vô trách nhiệm.
Theo giới quan sát, cho đến nay, xét về tương quan lực lượng tả - hữu thì ông Sarkozy vẫn ở thế bất lợi và cần đến phiếu của cử tri đảng cực hữu hơn là ông Hollande. Về mặt lý thuyết, những cử tri đã bầu cho bà Le Pen lẽ ra sẽ dồn phiếu cho ông Sarkozy, nhưng thực tế không hẳn như vậy.
Rất nhiều cử tri FN không ủng hộ PS, song cũng không chấp nhận ông Sarkozy do trong thành phần cử tri của đảng này có rất nhiều người thuộc tầng lớp nghèo, bất mãn với các chính sách của đương kim Tổng thống Sarkozy được cho là có lợi cho người giàu.
Theo dự đoán, trong vòng hai, rất nhiều cử tri của đảng cực hữu Mặt trận Quốc gia FN sẽ bỏ phiếu trắng, không bầu cho ứng cử viên nào, một kết quả bất lợi cho ông Sarkozy. Trong khi đó, khối cử tri trung dung của ứng cử viên Francois Bayrou cũng được cho là một lực lượng có tiếng nói quan trọng đối với cả hai ứng cử viên vào vòng hai. Cho tới nay, ông Bayrou chưa kêu gọi cử tri của ông bỏ phiếu cho ai ở vòng hai, nhưng thành phần cử tri này cũng sẽ bị chia làm hai, chứ không dồn hắn phiếu cho ứng cử viên nào.-Nguồn: RFI
Mỹ không bỏ ngay
các trừng phạt chính
với Miến Điện
Hoa Kỳ vừa cho biết sẽ không dỡ bỏ ngay tức khắc các trừng phạt chính đối với Miến Điện, để duy trì sức ép đối với chính quyền Naypyidaw.
Ông Kurt Campbell, thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ phụ trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, trong cuộc họp của Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, đã thông báo rằng, chính quyền tổng thống Barack Obama không có chủ trương bỏ tất cả lệnh cấm vận đối với Miến Điện, mà sẽ chỉ giảm nhẹ một số trừng phạt. Theo thứ trưởng Ngoại giao Hoa kỳ, “tất cả không phải là màu hồng” tại Miến Điện.
Trong khi Liên Hiệp Âu châu và Canada vừa ra quyết định nới lỏng phần lớn các trừng phạt đối với Miến Điện để hoan nghênh quá trình cải cách chính trị tại quốc gia Đông Nam á này từ một năm nay, thì Hoa Kỳ tỏ ra rất thận trọng. Về vấn đề này, thứ trưởng Kurt Campbell – một trong những nhà thiết kế chiến lược của Hoa Kỳ đối với Miến Điện - giải thích với các dân biểu rằng: “Hoa Kỳ cần phải có phương tiện để phản ứng lại, trong trường hợp tình thế bị đảo ngược hay xu thế cải cách bị ngưng lại. Trừng phạt gây áp lực là một bộ phận chính trong chiến lược của chúng ta”.
Ông Kurt Campbell nhấn mạnh rằng, Hoa Kỳ phải bảo đảm làm sao cho quá trình cải cách có thể lan ra khắp Miến Điện. Theo ông, hiện tại có những thông tin rất rõ ràng và đáng tin cậy gây lo ngại, đó là các hành động bạo lực tàn ác và các cuộc tấn công vẫn tiếp diễn tại Miến Điện. Đây là điều hoàn toàn đi ngược lại với nỗ lực mà Hoa Kỳ hướng tới.
Mới đây, nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền bày tỏ sự lo ngại đối với các vụ cưỡng hiếp, cưỡng bức lao động và nhiều vụ lạm dụng khác ở nhiều nơi tại Miến Điện, đặc biệt là tại tiểu bang Kachin.
Xin nhắc lại là, hồi đầu tháng Tư, trong bối cảnh cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung cho phép Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của nhà đối lập Aung San Suu Kyi trở thành lực lượng đối lập chính trị hợp pháp trong Quốc hội, ngoại trưởng Hoa kỳ Hillary Clinton đã tuyên bố giảm nhẹ các trừng phạt đối với việc đầu tư vào Miến Điện.
Hôm thứ hai vừa qua, đối lập Miến Điện không tham dự phiên họp đầu tiên của Quốc hội vừa khai mạc, vì các bất đồng về ngôn từ trong lời tuyên thệ nhậm chức. Quyết định không tham dự phiên họp này được các phân tích gia đánh giá như là một trắc nghiệm đối với thiện chí cải cách của tân chính quyền Miến Điện.-Nguồn: RFI
Và vách núi của Hoa Kỳ
Sau vòng sơ bộ hôm Chủ Nhật 22, cuộc bầu cử Tổng thống Pháp là hồi chuông cảnh báo.
Đương kim Tổng thống Nicolas Sarkozy chỉ được 27%, thua ứng cử viên François Hollande của đảng Xã Hội một điểm rưỡi, trong khi ứng cử viên cực hữu Marine Le Pen của Mặt trận Quốc gia đạt số phiếu kỷ lục là 18%. Dù cố thu hẹp khoảng cách trong những tuần cuối, ông Sarkozy vẫn chỉ về nhì và sẽ gặp ông Hollande ở vòng chung kết vào mùng sáu Tháng Năm.
Qua ngày Thứ Hai 23, các thị trường tài chánh lớn của Âu Châu đón nhận kết quả thật ra chẳng bất ngờ với màu đỏ: cổ phiếu sụt giá 3-4% và đồng Euro rơi rụng lả tả, kéo theo các thị trường Hoa Kỳ và Á Châu.
Vì hôm đó Âu Châu lãnh thêm cơn gió chướng là Thủ tướng Hòa Lan Mark Rutte tuyên bố giải tán nội các vì không đạt thỏa thuận về giảm chi ngân sách. Trong khi ấy, Tây Ban Nha vẫn ngắc ngoải với nền kinh tế quá lớn để Âu Châu mặc nhiên cho trôi xuống vực như Hy Lạp, mà cũng lại quá nặng để Âu Châu có thể cứu. Hai ngày sau, Anh quốc chính thức thông báo là kinh tế lại bị suy trầm nữa – đụng đáy hai lần – một sự đình trệ dài nhất thời bình kể từ trăm năm nay.
Khủng hoảng của Liên hiệp Âu châu chưa dứt mà đang vào hồi nguy kịch làm các tổ hợp đa quốc của Mỹ đều xanh mặt vì đầu tư quá nhiều vào Âu Châu, hơn hẳn ngạch số đầu tư vào các thị trường khác trên thế giới. Trong những tháng tới, hiệu ứng Âu châu mà dội về Mỹ, kinh tế Hoa Kỳ lại bị chấn động.và đấy sẽ là bài học sắp tới cho nước Mỹ.
Các thị trường đầu tư vốn phi chính trị, mà chỉ lạnh lùng tính toán về triển vọng sinh lời và rủi ro bị lỗ khiến doanh nghiệp thải người và kinh tế lại bị suy trầm nữa sau bốn năm chưa khởi sắc. Các thầy mo thầy pháp lạc hậu mà ngồi dưới đáy giếng suy đoán lăng nhăng về những nhận định chính trị là thiên về Cộng Hoà hay Dân Chủ thì nên tìm hiểu nhiều hơn về hiện tượng này.
Trước hết, cả khối Âu châu đã sống quá lâu trong chế độ bao cấp được tô hồng là "quan tâm đến xã hội" mà không tìm hiểu xem là lấy tiền đâu ra để trang trải các khoản phúc lợi dồi dào hơn khả năng sản xuất.
Nếu liên minh giữa đảng Xã hội và cánh cực tả Pháp thắng cử tháng tới, như người ta dự đoán, nước Pháp càng trôi vào con dốc bao cấp nguy hại này. François Hollande khuyến dụ cử tri qua chương trình kinh tế chống kiệm ước và khắc khổ. Bằng cách tăng chi và tăng thuế, tới 75% cho thành phần giàu nhất. Giữa cơn khủng hoảng tài chánh Âu châu xuất phát từ nạn lạm chi kéo dài quá lâu, người có hy vọng lên lãnh đạo nước Pháp chủ trương là phải tăng chi hơn nữa và nếu ngân sách bao cấp mà thiếu tiền thì cứ việc tăng thuế là xong!
Phát huy tinh thần quốc gia rẻ tiền là chống lại cam kết giảm chi của 25 nước Âu châu, cánh tả tại Pháp muốn áp dụng chánh sách kinh tế Obama - hay Robin de Bois, ấn bản Pháp: lấy của nhà giàu chia cho người nghèo là cách hốt phiếu gọn nhất. Chẳng khác gì Chính quyền François Mitterrand 30 về trước – vào các năm 1981-1982 – với hậu quả ra sao thì nhiều người đã quên. Hoặc nếu còn ngồi trong đáy giếng thì chưa hề biết.Nước Pháp đang góp phần tích cực cho cơn khủng hoảng Âu châu lây lan và kéo dài – đến ngày Euro tan rã.
Ban đầu, các nước Nam Âu như Hy Lạp, Ý hay Tây Ban Nha lâm nạn trước tiên – vì chi nhiều hơn thu và cứ thoải mái xài đồng Euro nhờ sức mạnh kinh tế Đức – làm đảng cầm quyền theo nhau sụp đổ. Khi ấy Hoà Lan cười khẩy với vẻ chế nhạo. Ngày nay, liên minh cầm quyền xứ này lại không thống nhất nổi quan điểm về giảm chi để đạt chỉ tiêu của Âu châu, là giữ mức bội chi không quá 3% của Tổng sản lượng. Với đà này, ngân sách Hoà Lan năm tới sẽ bị bội chi 4,6%.
Là một nước giàu có hạng nhất Âu Châu, lại gần như cột trụ của khối Euro sau Đức và Pháp, nếu Hoà Lan cũng lại xé rào và bội chi – mà Hội đồng Âu châu không thể cản được – tương lai đồng Euro sẽ còn bi thảm hơn quá khứ vốn dĩ đã quá đen tối từ hai năm qua.
Trường hợp Tây Ban Nha còn khốn khó hơn vậy sau khi trái bóng địa ốc bị bể tan tành. Mà cho đến nay, hậu quả kinh tế của tình trạng lạc quan tếu ngày xưa nay vẫn chưa dứt. Kinh tế Anh có thể đụng đáy hai lần chứ Tây Ban Nha chưa thấy đâu là đáy: giá nhà có thể còn sụt thêm 35% và sẽ sụt nữa vì lương lậu gì cũng giảm. Nhìn từ Hoa Kỳ thì trái bóng địa ốc vừa bể của Mỹ thật ra vẫn còn là nhỏ so với bong bóng Tây Ban Nha. Và xứ này hiện đã mắc nợ tới mức nguy khốn là 90% Tổng sản lượng. Giới nghiên cứu kinh tế định ra là xứ nào có gánh nợ cao quá 90% khả năng sản xuất thì rất khó phục hồi. Việc trả nợ sẽ đánh sụt đà tăng trưởng và kinh tế có thể suy trầm cả chục năm, thậm chí suy thoái.
Nhưng vì sao khủng hoảng tại Âu Châu lại là bài học cho Hoa Kỳ? Cho đến năm ngoái, nền kinh tế của gần 500 triệu dân trong 27 nước Liên Âu hiện vẫn là lớn nhất thế giới: tính cho dễ nhớ theo mệnh giá thì một năm Âu Châu sản xuất ra gần 18 ngàn tỷ đô la, hơn cả Hoa Kỳ với hơn 300 triệu dân làm ra sản lượng là 15 ngàn tỷ.
Chế độ bao cấp lưu cữu của Âu Châu, với dân số bị lão hóa nhanh hơn Hoa Kỳ, khiến các nước Liên Âu mắc nợ. Hiện nay gánh công trái Âu Châu đã quá 80% Tổng sản lượng và năm nay sản lượng kinh tế có thể sụt thêm 2%. Nhưng nhìn qua Hoa Kỳ, họ vẫn có thể tự hào là chưa đủ bao cấp – lý luận rất... Hollandais – vì gánh nợ của nước Mỹ đã lên tới 16 ngàn tỷ, tức là hơn 100% Tổng sản lượng. Với chính sách kinh tế và ngân sách quốc gia của Chính quyền Obama trong ba năm qua, mỗi năm nước Mỹ sẽ lại vay thêm ngàn tỷ dù mức bội chi ngân sách hiện đã lên tới 10%. Mà kinh tế vẫn chưa thể phục hồi. Khi đã mắc nợ quá nhiều, người ta không thể tiếp tục tăng chi để tăng trưởng. Quỹ Tiền tệ Quốc tế vừa tính ra là các nước trên thế giới đã tăng chi cả thảy 14 ngàn tỷ để kích thích kinh tế mà vô hiệu.
Nhìn cỗ xe Âu Châu đang lao xuống vực với gánh nợ là 83% tổng sản lượng, người ta có thể thấy trước đường tuyến bi đát của kinh tế Mỹ với gánh nợ đã vượt 100%. Nếu dân Mỹ không quyết định chọn một hướng khác thì bỗng dưng một ngày nào đó giới đầu tư – bọn nhà giàu gian ác – sẽ không muốn cho nước Mỹ vay tiền nữa.
Rầm một cái, phân lời trái phiếu sẽ vọt lên trời!
Một kẻ gian ác khác, Lenin, đã nói về một chuyện khác: "có những thập niên mà chẳng có chuyện gì xảy ra. Thế rồi có những tuần mà nhiều thập niên lại xảy ra (there are decades when nothing happens and there are weeks when decades happen). Đấy là lúc Hoa Kỳ sẽ bất thần đâm vào vách nếu các chính khách tiếp tục tăng chi và đi vay – để đem lại phúc lợi cho cử tri.[NXN]
TS LEWIS SORLEY
TRẦN ĐỖ CUNG dịch
Vài lời của người dịch
ôi được một bạn trẻ Không Quân giới thiệu và Tiến sĩ Lewis Sorley liên lạc gửi cho tôi bài diễn văn ông đã đọc tại Đại Học Kỹ Thuật Texas TTU về đề tài Reassessing ARVN. Ông có ý muốn nhờ tôi phiên dịch bài này ra để phổ biến rộng rãi trong cộng đồng Mỹ gốc Việt. Tôi đã đọc kỹ bài thuyết trình dài 32 trang, nhận thấy rất bổ ích về phương diện sử liệu và nhân bản và đã chấp thuận đề nghị.
Trong bài thuyết trình Tiến sĩ Sorley đã dùng nhãn quan của một quân nhân và một trí thức khoa bảng để thẳng thắn bênh vực quân đội Việt Nam trong một thời kỳ chiến đấu cam go gian khổ nhất của nước nhà. Ông đã dầy công nghiên cứu các tài liệu đã bạch hóa hầu đưa ra những nhận xét rất xác đáng về khả năng, lòng quả cảm và sự chịu đựng tột cùng của các chiến sỹ chiến đấu cho một nước Việt Nam tự do trước những búa rìu bất công của các lực lượng phản chiến và thiên tả Mỹ Quốc. Những tên tuổi lớn ông đưa ra như Đại Sứ Ellsworth Bunker, Đại Tướng Creighton Abrams, Thiếu Tướng James L. Collins, Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Lục Quân Harolk K. Johnson, Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara, trùm CIA William Colby, Sir Thompson, Tướng John Paul Vann, Tướng Tiếp Vận Việt Nam Đồng Văn Khuyên, Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Cao Văn Viên, Trung Tướng Ngô Quang Trưởng Tướng Cộng Sản Võ Nguyên Giáp, Lê Trọng Tấn vv là những nhân vật và dẫn chứng lịch sử trong giai đoạn nhiễu nhương và đau đớn ê chề cho đất nước và tất cả chúng ta.
Nói về chiến dịch Hạ Lào Lam Sơn 719 ông đã đưa ra những con số cho thấy địch quân đã bị thiệt hại nặng nề và quân ta tuy không thắng trận nhưng đã không thất bại như bọn chủ bại bên Mỹ đã rêu rao. Tôi được biết viên Trung Tướng cộng sản chỉ huy chiến dịch là Trung Tướng Phạm Hồng Sơn, tên thật là Phạm Thành Chính là một sinh viên luật cùng thời với tôi và cùng ở Đại Học Xá Bạch Mai. Anh ta là anh em đồng hao với Võ Nguyên Giáp, cùng là con rể nhà học giả Đặng Thai Mai, lấy con út ông Mai là nhà văn và nhà giáo Đặng Anh Đào. Hiện tại Tướng Phạm Hồng Sơn đã 84 tuổi, đã lãng trí và cũng đã ra rìa như Giáp tuy được cấp một biệt thự lớn ở đường Lý Nam Đế, Hà Nội.
Có cả năm trang dành cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Trước hết tôi phải nói rằng tôi cũng như nhiều đồng hương đã không mấy có thiện cảm với ông Thiệu. Riêng tôi lại có một điều hận trong lòng khi ông ta cho tôi là đàn em của Nguyễn Cao Kỳ. Năm 1948 khi tôi vào Sài Gòn với mấy bạn Đại Việt Nguyễn Tất Ứng, Nguyễn Đình Tú tôi đã được đưa đến thăm ông Nguyễn Văn Kiểu là anh lớn của ông Thiệu ở đường Kitchener. Ông Kiểu là một đảng viên Đại Việt miền Nam, người rất hiền hậu và trung thực làm chủ một cửa hàng bán nước mắm ở đó và chúng tôi đã trở thành khá thân thiết. Hồi tôi nhận chức Thứ Ủy Tổng Cuộc Trưởng Tiếp Tế trong chính phủ Nguyễn Cao Kỳ mà không có nhân viên phòng sở thì tôi đã được tạm dùng bàn giấy của ông Kiểu ở Trụ Sở Liên Minh Á Châu Chống Cộng số 122 trên đường Hồng Thập Tự. Sau khi tôi rời TCTT, lúc ông Thiệu lên làm Tổng Thống thì ông Kiểu đã đưa ý kiến cho chú em là “Tám, tại sao không dùng anh Cung” thì được một câu trả lời lạnh lùng, “Cung là tay chân đao búa của Nguyễn Cao Kỳ”. Nghe vậy tôi cho là một sỉ nhục. Vì coi tôi như là một lũ điếu đóm xun xoe mạt chược, nhậu nhẹt, ăn tục nói phét xung quanh ông Kỳ thì hơi quá!
Trong phần dành cho ông Thiệu tôi thấy thương ông ta khổ tâm nhiều trong thời kỳ mười năm nắm vận mệnh quốc gia, đương đầu với Mỹ, với đe dọa đảo chính và với tình hình đa đoan của nước nhà. Được đọc bài phỏng vấn cựu Phụ Tá thân cận Nguyễn Văn Ngân của Trần Phong Vũ tôi càng nhìn rõ sự cô đơn của một lãnh tụ thông minh, mưu trí nhưng sinh bất phùng thời. Và tôi càng thông cảm nỗi bất hạnh của ông để đặt câu hỏi “một người khác nắm quyền có khá hơn không hay là chúng ta lại phải trải qua một bất hạnh lớn hơn không”?
Trần Đỗ Cung
Prunedale, tháng 10, 2006
Xác định giá trị
Quân lực VNCH
Kỳ 1
Trong một cuộc chiến dai dẳng và khó khăn không một ai có thể nhìn rõ khả năng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hôm nay tôi trình bày vấn đề này dưới nhiều khía cạnh trong tám mục chính và hai phụ khoản.
Chính Phủ Việt Nam cấp các huy chương tham chiến cho quân nhân Mỹ. Đặc biệt thấy gắn trên băng biểu chương một thẻ kim khí khắc “1960…” Người ta đã không ghi niên điểm cuối cùng bởi lý do dễ hiểu; tuy nhiên ta có thể xem 1960 là khởi điểm vì đó là mốc đánh dấu sự gia tăng tham chiến của Mỹ cho đến ngày quân đội Mỹ lên cực điểm. Trong giai đoạn này chúng ta có môt cái nhìn tổng thể về thành tích của quân đội Việt Nam từ 1960 cho đến 1975.
Vài năm trước đây tôi đã viết một bài nhan đề “Dũng cảm và xương máu” để phân tích thành quả quân đội Việt Nam trong vụ tấn công tháng Tư 1972. Bài đã được đăng trong báo Parameters của trường Đại Học Quân Sự. Hồi còn sinh thời ông Douglas Pike đã bình luận trong một ấn bản Indochina Chronology như sau: “Đã có cố gắng chậm chạp nhưng liên tục điều chỉnh và cứu vãn danh dự của người quân nhân Việt Nam từng bị nhục mạ bởi bọn phóng viên truyền hình thương mại ngu dốt và cánh trí thức thiên tả. Bài của ông Sorley đã xét lại lịch sử và ông ta lập luận vững vàng trong lãnh vực này”
Tôi vẫn tri ân lời khuyến khích ấy và ước gì Giáo Sư Pike còn hiện diện để thấy các tài liệu lịch sử hiện hữu chứng minh sự dũng cảm đưa đến trưởng thành và thành tựu của quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Chỉ vì nước chúng ta không thực thi cam kết cho Nam Việt trong khi phe cộng sản vẫn tiếp tục và đều đặn gia tăng yểm trợ Bắc Việt nên đồng minh bất hạnh của chúng ta mới bị tràn ngập và thua trận.
Cho đến nay chưa bao giờ có một cố gắng định mức toàn diện sự tiến triển và thành tích của quân đội Việt Nam trong những năm bành trướng. Trong thời giờ hạn hẹp ở đây tôi chỉ mong điều chỉnh phần nào sự khiếm khuyết, bất công và nhiều lúc sai lạc mỗi khi bàn đến QLVNCH tuy đó là một thái độ khôn ngoan cho đến nay.
Chúng ta rất thiếu hiểu biết về cuộc chiến Việt Nam mặc dầu nó đã kết thúc ba mươi năm qua. Là vì những người phản chiến hoặc ít nhất chống sự tham dự của chính mình đã mô tả mọi khía cạnh qua một lăng kính xấu và nhiều khi đã nói sai sự thật. Ông James Webb vạch mặt giới truyền thông, trí thức và Hollywood là những nhóm đã “có lợi khi làm cho cuộc chiến bị xem là không cần thiết hay không thắng được”. Và vì họ điều khiển dư luận nên họ đưa ra những lập luận sai lầm ngay cả khi chiến tranh kết thúc đã ba mươi năm. Những lập luận thật sai lạc, đi từ thóa mạ người lính Việt trong một quá trình chiến đấu cam khổ cho đến Jane Fonda hạ nhục những tù binh Mỹ là bọn láo khoét hoặc đạo đức giả khi nói rằng họ đã bị tra tấn hay hành hạ trong lúc bị giam cầm. Đã đến lúc ta phải bỏ thái độ tiêu cực, lắm khi mạt sát và cố tình dùng chính trị để đổ lỗi cho quân đội Việt Nam trong hầu hết các tranh luận.
PHẦN 1: QUÂN ĐỘI VIỆT NAM LÚC ĐẦU
Đây là giai đoạn mà chúng ta chủ động trong khi Việt Nam bị đẩy ra ngoài lề với nhiệm vụ bình định (mà đây chính cũng là một khía cạnh của chiến tranh và bộ chỉ huy Mỹ đã quên lãng). Bởi vậy họ không được cấp những vũ khí mới cũng như được trợ chiến cần thiết.
Phần đông chúng ta và ngay cả một số người Mỹ phục vụ tại chỗ đều chỉ trích quân đội Việt Nam trong thời kỳ ấy. Họ đã không lưu ý đến một số yếu tố ảnh hưởng nặng nề lên tình trạng đó. Quân cụ Mỹ cung cấp đều là những thứ lỗi thời từ Thế Chiến II, nhất là các súng trường M-1 vừa nặng vừa cồng kềnh với tầm vóc người Việt. Trong khi đó thì kẻ thù đã được Nga-Tầu trang bị đầy đủ súng AK-47.
Thiếu Tướng James L. Collins đã trình bầy về tình hình quân đội Việt Nam như sau, “Năm 1964 địch quân đã bắt đầu xử dụng AK-47, một loại súng tân tiến, tự động và rất bén nhậy. Trái lại lực lượng bạn vẫn dùng loại khí cụ phế thải của Thế Chiến II…” Rồi từ năm 1965 khi quân Mỹ lần hồi gia tăng nhập cuộc thì nhu cầu chiến tranh về phía bạn lại càng bị đẩy lui vào hậu trường”.
Do đó các đơn vị Việt luôn luôn bị địch quân áp đảo trong thế đánh không cân xứng. Đại Tướng Fred Weyand khi thuyết trình mãn nhiệm chỉ huy Đệ Nhị Lộ Quân đã nói rõ, “Sự chậm trễ cung cấp khí giới và quân cụ mới cho Việt Nam , ít nhất ngang với sự yểm trợ của Nga Tầu cho quân địch làm cho quân bạn yếu kém”.
Chỉ từ khi Đại Tướng Creighton Abrams nhận chức Tư Lệnh Phó Quân Lực Mỹ vào hồi tháng Năm 1967 người ta mới bắt đầu chú ý đến quân Nam Việt. Tướng Abrams điện ngay cho Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Harold K. Johnson như sau. “Tôi thấy ngay là quân lực Mỹ tại đây cũng như bên chính quốc chỉ nghĩ trước tiên đến hành quân Mỹ và yểm trợ các đơn vị Mỹ. Do đó chương trình cung cấp chiến cụ cho Việt Nam đã ít ỏi mà lại còn không được thi hành một cách tích cực và cấp tốc như đối với quân Mỹ. Rõ ràng chúng ta có trách nhiệm lớn với quân bạn. Công việc phải làm ngay và tôi đang bắt tay cấp kỳ vào việc”!
Ngay khi nhậm chức, Tướng Abrams liền gia tăng lực lượng Việt Nam , nhất là cung cấp các súng M-16. Trong trận tấn công Tết Mậu Thân 1968 ông đã đưa được M-16 vào tay Nhẩy Dù và các đơn vị tiền tiến khác. Tuy nhiên phần đông vẫn bị lép vế đối với công sản. Trung Tướng Chỉ Huy Tiếp Vận Đồng Văn Khuyên nhắc lại rằng, “Trong Vụ Tềt Mậu Thân người ta nghe rõ tiếng sắc bén liên hồi của AK-47 trong Sài Gòn cũng như các thị trấn khác, như là một diễu cợt khôi hài cho các phát súng lẻ tẻ Garant và Carbine trong tay hoảng hốt của quân ta”!
Tuy vậy quân Việt vẫn đẩy lui địch quân một cách bất ngờ và dũng cảm. Báo Time đã viết: “Nhiều người Mỹ đã ngạc nhiên và Công Sản đã đau đớn sửng sốt thấy quân đội Việt Nam đã tức tốc đương đầu và chiến đấu ngang tàng can đảm khác hẳn dự đoán”. Nhưng không thấy ai đề cập đến sự chênh lệch khí giới của đôi bên.
Tháng Hai 1968 Tướng hồi hưu Bruce C. Clarke đi thăm Việt Nam và viết một tờ nhận định được Đại Tướng Early Wheeler chuyển đến tay Tổng Thống Johnson. Tướng Clarke nói “các đơn vị Việt còn bị chi phối bởi một chương trình quân viện nghèo nàn, kể cả khí giới cá nhân. Điều này ảnh hưởng lớn đến tinh thần và thành quả của binh sĩ. Quân sỹ cảm nhận rõ khi họ không được trang bị đầy đủ”!
Tổng Thống Johnson liền mời Tướng Clarke đến văn phòng đàm luận thêm. Và sau đó ít ngày “viên phụ tá Tổng Thống điện thoại báo cho tôi là Tổng Thống Johnson đã ra lệnh gửi ngay 100,000 súng M-16 cho quân VNCH”. Tổng Thống đã nhấn mạnh trong bài diễn văn lịch sử ngày 31 tháng Ba 1968, “Chúng ta sẽ nhanh chóng tăng viện cho quân đội Việt Nam để đáp ứng sự gia tăng hỏa lực của địch quân”. Thật là kịp thời.
Tướng Clarke trở lại Việt Nam vào tháng Tám 1969 để thấy “lực lượng VNCH đã có 713,000 khẩu M-16 cùng với các khí giới khác và họ đã tiến bộ nhiều kể từ Tết Mậu Thân”. Hiện nay họ và các lực lượng diện địa đều đã có súng cá nhân tối tân luôn cả phóng lựu M-79, súng máy M-60 và các đài vô tuyến AN/PRC-25 như quân đội Hoa Kỳ.
Các sư đoàn Mỹ được trang bị tối tân và nhiều hơn phía Việt Nam nên khả năng tác chiến cũng gấp bội. Tùy viên của Tướng Abrams đã nhấn mạnh là Đại Tướng đã nghiên cứu so sánh khả năng tác chiến giữa sư đoàn Mỹ và Việt Nam để thấy chênh lệch hỏa lực 16 lần. Tướng Abrams dùng dữ kiện này để tìm cách tăng viện cho các sư đoàn VNCH. Phía VN còn bị kém hơn nữa vì lúc đầu các yểm trợ chiến trường đều ưu tiên cho quân Mỹ, như oanh tạc B-52, xử dụng trực thăng, chiến đấu cơ cận chiến và chuyển quân giữa chiến địa.
Tướng Abrams nói thêm là trong lần tấn công thứ ba vào tháng Tám và Chín 1968 quân VN đã hạ được nhiều địch quân hơn cả tổng số của Đồng Minh. Họ cũng chịu nhiều tổn thất nhân mạng hơn theo số kiểm chứng cũng như theo ước tính với phân số ta và địch tử vong. Ông nói với Tướng Wheeler rằng đó là vì thật sự quân đội VN không được yểm trợ như quân đội Mỹ cả về phẩm lẫn lượng (trọng pháo, không tập chiến thuật, không pháo và trực thăng vận). Bởi vậy việc chỉ trích quân đội VN trong thời kỳ đầu thiếu khách quan. Thiếu khí giới cần thiết trước một địch quân hùng hậu hơn lại còn bị đẩy xuống vai trò thứ yếu trong nhiều năm đã không cho họ cơ hội tăng tiến kinh nghiệm chiến đấu.
Về sau ông Robert McNamara từng là Bộ Trưởng Quốc Phòng và chủ động chiến tranh đã viết một cách hời hợt về phía Việt Nam . Ông đã bị William Colby sửa lưng như sau, “Ông không có quyền nói xấu những người Việt đã đem xương máu chống cộng sản trong khi đại cường Mỹ đã phủi tay chỉ vì lỗi lầm của McNamara. Mục đích hết sức cao đẹp nhưng Hoa Kỳ đã thua với McNamara và phần lớn là vì hắn”!
PHẦN 2.- TẾT 1968
Chiến trận xẩy ra khắp nơi hồi Tết 1968 là một thử thách lớn cho Quân Đội VNCH. Nhiều người đã sửng sốt chứng kiến một thành tích vượt bực. Khi đi nhận giải Thayer tại trường Westpoint Đại Sứ Ellsworth Bunker lên diễn đàn ca ngợi chiến tích ấy. “Mặc dầu Quân Đội VN ít hơn nhưng họ đã chiến đấu vượt bực. Đại Tướng Abrams đã nói họ chiến đấu ngoài sức tưởng tượng của họ. Đã không có nổi dậy, không có đào ngũ và chính quyền vẫn nguyên vẹn. Trái lại họ phản ứng cấp kỳ, mạnh mẽ và đích đáng; họ chiến đấu với tối đa sức mạnh”.
Thành tích vượt bực của quân đội VNCH trong trận Tết Mậu Thân 1968 rất cần thiết cho tương lai Việt Nam . Đại Sứ Bunker nói tiếp :”Kết quả là cả một chuỗi diễn tiến làm cho chính phủ Việt Nam vững mạnh, dân chúng tin tưởng hơn khả năng đương đầu với địch và chính quyền thấy sẵn sàng gánh vác vai trò chiến đấu hơn”.
Ông John Paul Vann cũng đồng ý nói trong năm 1972 rằng “Tết Mậu Thân đã làm cho chính phủ Nam Việt gia tăng kiểm soát lãnh thổ, tổng động viên nhân lực để có đủ quân số trám vào khi quân Mỹ rút lui và gia tăng lực lượng địa phương bảo dảm sự hiện diện chính quyền trung ương tại các vùng thôn quê”.
Lúc Đại Tướng Abrams nhận chức chỉ huy lực lượng Mỹ tại Việt Nam thì xẩy ra vụ tấn công thứ ba của cộng sản vào mùa Thu 1968. Ông điện cho Đại Tướng Earle Wheeler và Đô Đốc John McCain, “Tôi phải kết luận rằng việc quân Việt Nam đã giết nhiều địch trong vòng sáu tuần lễ hơn cả quân Đồng Minh chứng tỏ tiến bộ lãnh đạo và tinh thần xung kích của họ. Họ phải trả một giá rất cao về tử vong vá tôi cho phần lớn là vì không được yểm trợ đúng mức. Do đó cần phải nhanh chóng tăng viện khí giới cho họ”.
Trong cuộc họp thượng đỉnh ở Midway vào tháng Sáu 1969 chưong trình nghị sự chú tâm đến bành trướng và tăng quân viện cho quân lực Việt Nam . Quân số tăng lên 820,000 rồi lại đưa lên đến 1.1 triệu người đã được ký kết. Ngoài ra, theo ghi nhận của Thiếu Tướng Trần Đình Thọ, còn thỏa thuận trang bị thêm M-16, đại liên M-60 và hỏa tiễn LAW. Vậy thấy rằng ngay lúc ấy mà còn bàn đến M-16 thì quân Việt đã phải chiến đấu từ lâu ở thế kém với một địch quân hùng hậu.
PHỤ ĐÍNH .- VÀI SO SÁNH
*Đã có 50 người đào ngũ mỗi ngày dưới sự chỉ huy trực tiếp của Tổng Tư Lệnh. Đó là trường hợp Đại Tướng George Washington ở Valley Forge trong mùa Đông 1777-1778.
*Đã phải đưa đại pháo ra đường dẹp phiến loạn chống động viên. Đó là lúc Tổng Thống Abraham Lincoln đã phải quyết định ở Nữu Ước hồi tháng Tư năm 1865 trong cuôc nội chiến Nam Bắc.
*Trong trận chiến cuối cùng đã chỉ có nửa quân số tham dự vì tệ nạn đào ngũ. Đó là trường hợp Đại Quân Potomac của Tướng George Meade ở Gettysburg. “Ông ta hy vọng có 160,000 binh sĩ nhưng chỉ vỏn vẹn được 85,000 vì 75,000 lính đã đào ngũ. Trong cuộc Nội Chiến Mỹ, tỷ lệ đào binh của Liên Quân là 33% trong khi bên kia còn hơn nữa ở mức 40 phần trăm.”
*Trong cuộc tổng xung kích một nửa số binh sĩ trong các sư đoàn đã kháng lệnh. Đó là trường hợp Quân Đội Pháp năm 1917 làm cho tòa án binh đã phải kết tử hình 554 quân nhân trong số ấy 49 người đã bị hành quyết.
*Đặc biệt có trường hợp một số đơn vị đã tháo chạy; đó là trong Thế Chiến II khi Đại Đội K thuộc Sư đoàn 25 Mỹ đã bỏ chạy toán loạn. Sử gia Geoffrey Perret ghi, “Hiếm thấy một Sư Đoàn Mỹ nào không có tình trạng Đại Đội bỏ ngũ như vậy”.
*Nói đến một đơn vị mà Tư Lệnh Sư Đoàn bị cách chức, bốn phụ tá chính bị loại, hai Tiểu Đoàn Trưởng bị bắt sống và chín Tiểu Đoàn Trưởng khác bị thay thế. Đó là Sư Đoàn Mỹ 36 tại Salermo trong Thế Chiến II.
*Luôn luôn pháo kích, ám sát, bắt cóc và áp đảo thường dân vô tội là việc làm của cộng sản trong suốt cuộc chiến.
*Giết hại thường dân vô tội như trong trường hợp Thủy Bồ và Mỹ Lai là thành tích xấu xa của quân Mỹ trong những năm 1967-1968.
Ta có thể kể ra nhiều trường hợp tương tự. Điểm nên nhớ là nếu đem so sánh với các lực lượng đương thời hoặc theo lịch sử ghi nhận thì QLVNCH đã chiến đấu ngang tàng và xứng đáng trong suốt cuộc chiến. Đó là một điểm son không bao giờ được nhắc tới.
Có rất nhiều tài liệu ghi sự dũng cảm và thiện chiến của QLVNCH, tuy nhiên các nhà viết sử không chú ý đến và các phóng viên báo chí thì lờ đi. Trong Văn Khố Quốc Gia có hàng ngàn huy chương Hoa Kỳ cấp cho quân sỹ Việt Nam vì thành tích phục vụ quả cảm.
Quá trình đẹp đẽ ấy lại càng đáng nể hơn nếu ta nghĩ rằng người lính Việt đã tham chiến từng nhiều thập niên và phần đông đã hy sinh cả quãng đời thanh niên của họ. Một người Mỹ đã nói rất chí tình, “Quân nhân Việt không có DEROS (ngày được trở về) như lính Mỹ chỉ phục vụ một năm ở Việt Nam. Họ chiến đấu không ngừng nghỉ năm này qua năm khác với một sức chịu đựng và lòng nhiệt thành không tưởng tượng được. Ngay sau khi cộng sản thắng trận phần đông lại còn chịu giam cầm hàng chục năm trong các trại lao cải nghiệt ngã”.(Xem tiếp kỳ 02)
(Đề tài trăn trở 35 năm, viết đi viết lại từ 2010 đến 2012.
Đây mới là bản thảo số 1. Các bạn hãy cùng tôi sửa chữa và bổ túc…)
Vì đâu nên nỗi?
Nếu không có cuộc Trịnh Nguyễn phân tranh suốt 50 năm vào thế kỷ thứ 18 thì không có lịch sử Nam Tiến của Chúa Nguyễn Hoàng và không có Hờn sông Gianh.
Nước Việt Nam có thể không có miền Nam.
Nếu không có Genève 1954, sông Bến Hải không chia đôi đất nước với cuộc di cư một triệu người từ Bắc vào Nam thì có thể sẽ không có 21 năm của 2 nền Cộng Hòa miền Nam.
Nếu không có Paris 73 thì sẽ không có thảm kịch tháng 4-75 mở đường cho hàng triệu người Việt có mặt trên toàn thế giới.
Năm 2012 ghi dấu 37 năm sau thảm kịch 75, những người dân lưu vong của thế hệ di dân thứ nhất sẽ còn sống với nhiều khắc khoải khôn nguôi. Tại sao lại mất miền Nam? Tại sao..?...
Tại Hoa Kỳ, tại lãnh đạo, tại thiếu quyết tâm, tại lệ thuộc, tại tình hình thế giới, tại cộng sản và cũng tại vì rất nhiều lý do khác.
Để giải quyết vấn nạn hơn 37 năm trước chúng ta sẽ phải có rất nhiều chữ Nếu. Nếu Nixon không từ chức, nếu Hoa kỳ không thay đổi chính sách, nếu miền Nam tự túc và quyết tâm chiến đấu. Và cũng còn rất nhiều chữ Nếu khác…
Điều quan trọng nhất là 37 năm trước chúng ta nhìn chưa ra vấn đề, chưa nhận diện được anh hùng, chưa biết rõ được thực sự khả năng và tâm tư của địch, của bạn và của chính chúng ta.
Nhưng ngày nay chúng ta đã biết rõ lòng người, chúng ta đã nhìn thấy được những gì xẩy ra trong 40 năm qua, chúng ta đã giỏi hơn xưa.
Bây giờ xin lấy kiến thức của năm 2012 để các bạn cùng tôi viết về một đề tài rất đặc biệt. Kịch bản 75, xin cùng nhau viết lại lịch sử.
Vai chính của miền Nam Việt Nam cũng vẫn là tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Tôi không tìm thấy nhân vật nào có thể thay thế được ông trong hoàn cảnh nghiệt ngã nhất của miền Nam.
Thời gian cũng không cho phép. Nhưng ông Thiệu ở đây sẽ là ông Thiệu khác. Vị tổng thống ở lại chứ không phải vị tổng thống ra đi.
Thời điểm viết lại lịch sử là ngày 13 tháng 3 năm 1975. Ngày thị xã Ban Mê Thuột thất thủ. Nếu lùi lại được vào năm 1965 thì còn nói gì nữa.
Mở chiến dịch Hồ Chí Minh 1975 Hà Nội hy vọng phải 2 năm mới đánh xong Saigon. Lấy được Ban Mê Thuột, Lê Duẩn cho lệnh tướng Văn Tiến Dũng đi luôn.
Ngày tháng định mệnh

(14 vị) Chụp hình kỷ niệm nhân dịp trung tướng Trần văn Đôn từ Pháp qua. (Hình đặc biệt của Việt Museum..từ trái qua phải): Các chuẩn tướng Ng.Văn Chức (CB) Ng.Văn Lượng (KQ). Trung tướng Trần Văn Minh (KQ-X). Chuẩn tướng Ng.Khắc Bình. Thiếu tướng Bùi đình Đạm,(X). Chuẩn tướng Huỳnh Bá Tính (KQ,X) Các trung tướng Hoàng Xuân Lãm, Trần Văn Đôn,(X). Ng.văn Toàn,(X), Các chuẩn tướng Trương Bẩy (CS) Đỗ Kiến Nhiễu.(X). Các trung tướng Phạm quốc Thuần, Lâm Quang Thi và chuẩn tướng Ng.hữu Tần (KQ X)
Khi Việt Nam Cộng Hòa miễn cưỡng ký vào hiệp định Paris thì ông Thiệu đã trải qua những ngày tháng dài đấu trí với Nixon và Kissinger. Ngày đêm, tổng thống Thiệu đọc đi đọc lại những lá thư cam kết của Nixon mà ngóng trông về Hoa Thịnh Đốn. Cộng sản đánh Phước Long. Lê Duẩn ngó sang Hoa Kỳ chờ động tĩnh. Mất Phước Long, ông Thiệu ngó sang Hoa Kỳ chờ phản ứng.
Mỹ hoàn toàn im lặng.
Lê Duẩn vui mừng, ông Thiệu buồn bã.
Viết lại lịch sử
Xin gửi độc giả bài viết dành riêng cho 37 năm nhìn lại. Với tựa đề: “Kịch bản 75, cùng viết lại lịch sử”. Xin quí vị cùng chúng tôi, ngồi vào ghế tổng thống của trung tướng Nguyễn văn Thiệu vào ngày 13 tháng 3 năm 1975. Đó là ngày Ban Mê Thuột hoàn toàn bị Bắc quân tràn ngập.
Trên thực tế, ngày hôm sau, ông Thiệu bay ra Cam Ranh đơn phương quyết định ra lệnh rút quân tại quân đoàn II. Một quyết định tái phối trí muộn màng rất sai lầm về quân sự. Một lá bài tháu cáy hết sức tai hại về chính trị. Lập tức thảm kịch xẩy ra. Năm 68, trận Mậu Thân địch nổi dậy tấn công 48 thành phố nhưng thất bại. Năm 72, địch dốc toàn lực tổng tấn công trên 3 mặt trận nhưng cũng bị đánh bại. Năm 75, với quyết định tai hại vô cùng tại Cam Ranh ngày 14 tháng 3 tổng thống Thiệu đơn phương bức tử miền Nam. Bởi vì sau đó hoàn cảnh của đất nước ra sao chúng ta đều biết rõ.
Địch: Sau trận thăm dò chiếm Phước Long, tổng bí thư đảng cộng sản Hà Nội, Lê Duẩn hạ lệnh tổng tấn công, dự trù lạc quan nhất cũng phải mất 2 năm 75 và 76 mới thành công.
Bạn: Nixon đã từ chức. Mỹ hoàn toàn bỏ rơi Việt Nam. Không một nước nào khác có khả năng cứu VNCH.
Chính trị Sài Gòn: Không khí chủ bại, muốn hòa giải.
Quân Lực VNCH, thành phần nòng cốt: Tuy giao động nhưng vẫn còn ổn định. Nếu giữ vững tinh thần, dù khó khăn vẫn còn đủ phương tiện tiếp tục chiến đấu từ 8 tháng đến 1 năm. Sau đó sẽ ra sao? Nếu chính quí vị là Tổng thống Nguyễn văn Thiệu vào ngày 13 tháng 3-75, thay vì rút quân và sau cùng bỏ cuộc, ông quyết định ở lại chiến đấu.
Nếu trung tướng Nguyễn văn Thiệu chọn giải pháp quyết liệt ở lại chiến đấu, ông sẽ phải hành động ra sao trong những giờ phút oan nghiệt đó để cứu đất nước?
Nếu là tổng thống, quí vị sẽ làm gì?
Đó chính là nội dung của “Kịch bản 75. Viết lại lịch sử”.
Trong thời hạn 45 ngày cuối cùng, với những nhân vật có thật, với những đường lối tích cực nhưng hợp lý, với những phương tiện hoàn toàn thực tiễn, với những giải pháp khả thi, chúng ta cùng viết lại kịch bản lịch sử mới cho miền Nam.
Xin đọc, góp ý và cùng lấy ước mơ ngày xưa, đem vào cuộc sống hiện tại, ngõ hầu giải thích cho thế hệ tương lai hiểu rõ những sai lầm của cha anh trong quá khứ.
“Kịch bản viết lại lịch sử” sẽ trả lời tất cả các câu hỏi “Tại sao?” suốt 37 năm qua. Mời quí vị cùng chúng tôi ngồi xuống để giải bài toán cho miền Nam 37 năm về trước bằng kiến thức của hôm nay.
Về thời gian chúng ta chỉ có 45 ngày còn lại. Bên ta không còn 500 ngàn binh sĩ Hoa Kỳ và không còn hàng tỷ quân viện. Địch dùng toàn bộ khả năng miền Bắc gồm 20 sư đoàn tấn công miền Nam trên 3 mặt trận với hỏa lực mạnh mẽ về trận địa pháo. Bên ta còn trên 10 sư đoàn căng mỏng trên các quân khu. Tất cả mọi phương tiện đều thiếu thốn và nhược điểm quan trọng nhất là thiếu ý chí chiến đấu.
Để giải quyết cấp thời, lệnh phải ban ra trong một ngày thay đổi toàn bộ các cấp chỉ huy từ tổng tham mưu trưởng đến các quân binh chủng, các quân đoàn và sư đoàn..
Nếu bạn là tổng thống, sẽ bổ nhậm ai? Làm sao giải quyết phương tiện chiến đấu và quan trọng hơn hết làm sao giải quyết tinh thần chiến đấu?
Sau đây là lời giải đáp cho bài toán 36 năm trước bằng một
“Kịch bản 75. Viết lại lịch sử”.
Liên lạc:IRCC, Inc.1445 Koll Circle #113 San Jose, CA 95122 - USA
Emails : This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. or This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Kịch bản 75
Giao Chỉ, San Jose
Đêm không ngủ:
Khi tiếng kêu tuyệt vọng của đại tá Vũ Thế Quang, tư lệnh phó sư đoàn 23 yêu cầu không quân dội bom trên đầu, thị xã Ban mê Thuột đang ở những giờ phút cuối.
Đó là đêm 13 tháng 3 năm 1975.
Sau khi đánh thăm dò lấy được Phước Long, tiếp theo trận chính thức mở màn hạ xong Ban Mê Thuột, từ cao nguyên Văn Tiến Dũng báo tin chiến thắng về Hà Nội. Lê Duẩn cho lệnh phát động chiến dịch Hồ chí Minh. Bắc quân mở 3 mặt trận tổng tấn công miền Nam. Từ Phước Long đánh xuống Sài Gòn. Từ Cao nguyên cắt ngang duyên hải và từ Hỏa tuyến đánh thẳng vào Thừa thiên.
Đó là đêm 13 tháng 3 năm 1975.
Tổng Thống Thiệu vẫn còn ngồi trên bàn viết ở cánh phải dinh Độc lập. Ông xem lại xấp hồ sơ của bộ tổng tham mưu trình bày về khả năng giữ đất theo mức quân viện do trung tướng Đồng Văn Khuyên trình lên đầu tháng 2. Tài liệu này ban tham mưu Mỹ và Việt ước tính với tình trạng viện trợ cắt giảm hiện nay thì sẽ phải bỏ gần hết lãnh thổ vùng I và II.
Hồ sơ màu đỏ của tướng Ted Serong đề nghị các cuộc triệt thoái chiến lược khẩn cấp. Tuy nhiên viên tướng Úc chuyên về nghiên cứu chiến trường ghi rõ kế hoạch của ông phải thi hành từ cuối năm 1974. Qua đến 1975 thì vô phương vì quá muộn. Trên bàn viết có những hàng chữ gạch xóa.
Bỏ Pleiku, tái chiếm Ban Mê Thuột? Bỏ Huế, giữ Huế? Đem dù về Sài Gòn? Bọn Mỹ phản bội? Từ chức hay ở lại?
Vị tổng thống miền Nam viết xuống những suy tư trong hoàn cảnh hết sức bối rối cô đơn.
Quay qua xấp hồ sơ mầu xanh của bộ tổng tham mưu mới được đại tá Đỗ Đức Tâm trình hồi chiều, Tổng Thống Thiệu hờ hững cầm lên đọc đoạn mở đầu: Kế Hoạch Diên Hồng 75.
“Giải pháp sau cùng cho miền Nam.” Chiến tranh nhân dân chống chiến tranh nhân dân. Đi vào chỗ chết để tìm đường sống.
Ông Thiệu sững sờ đọc đi đọc lại các tựa đề. Đây là tài liệu viết báo chứ đâu phải văn thư trình tổng thống. Không có gì chứng tỏ đại tướng Cao Văn Viên đã duyệt qua báo cáo này.
Ông bắt đầu giở từng trang. Toàn bộ kế hoạch do các sĩ quan cấp tá của bộ Tổng tham mưu soạn thảo với các giải pháp hết sức quyết liệt để cứu miền Nam vào những giờ phút tuyệt vọng.
Ông Thiệu ngả người xuống ghế salon, và mở từng trang ra đọc.
Đêm hôm đó ông hoàn toàn không ngủ.
Đó là đêm 13 tháng 3 năm 1975
*
Bình minh của tổng thống
Sáng sớm ngày 14/3/75, vị tổng thống miền Nam mới chợp mắt trên ghế salon ngay trong văn phòng. Bà Thiệu từ trên lầu 3 phía hậu dinh đi xuống hai lần nhưng không dám làm ông thức giấc.
Khi những tia nắng sáng soi vào hành lang, tổng thống Thiệu tỉnh giấc, lập tức ra lệnh cho đại tá Võ Văn Cầm, chánh văn phòng hủy bỏ chuyến bay dự trù cho buổi họp tại Cam Ranh. Đại tá Cầm nhận lệnh tất tả về lại văn phòng kêu điện thoại. Buổi họp Cam Ranh dự trù có tướng Phú quân đoàn II, tướng Quang cố vấn an ninh, đại tướng Viên và thủ tướng Khiêm sẽ không thực hiện như đã dự trù.
Tổng thống quyết định chủ tọa một buổi họp khác tại bộ tổng tham mưu tổ chức cấp thời lúc 11 giờ trưa.
Hội nghị Diên Hồng của quân lực VNCH.
Ông điện thoại liên lạc thẳng cho tướng Trần Văn Hai, tư lệnh sư đoàn 7 tại căn cứ Đồng Tâm. Đại tá Trần Thanh Điền đứng bên nghe được những lời sau cùng tổng thống Thiệu nói với vị tướng sư đoàn 7 bộ binh.
“Tôi nhờ anh Điền đem bà xã và gia đình xuống Đồng Tâm.
Anh lo hộ cho gia đình tôi trú ngụ dưới đó. Sau cuộc chiến này tôi sẽ gặp lại.”
Đại tá Vũ Quang Chiêm, chánh võ phòng và đại tá Điền, trưởng khối cận vệ cùng nhìn nhau. Tiếng nói của tổng thống Thiệu nghe hơi lạ. Qua một đêm, ông Thiệu hình như trở thành người khác.
Ban hành thêm một số chỉ thị, ông cầm xấp hồ sơ bìa xanh của bộ tổng tham mưu đi lên lầu. Đại tá Võ văn Cầm bước theo, tay cầm giấy bút ghi lại các khẩu lệnh.
Tổng thống vừa đi vừa nói.
”Việc bàn giao giữa nội các của ông Khiêm và ông Cẩn cho làm gấp. Anh phụ nhà tôi kiếm một bộ quân phục với cấp bậc thời kỳ lãnh đạo quốc gia cho tôi. Xem chừng chật rồi.
Mời phó tổng thống, thủ tướng Khiêm và ông Nguyễn Bá Cẩn chiều nay họp với tôi trong bộ tổng tham mưu.
Tôi muốn tất cả các sĩ quan từ cấp đại tá trở lên họp mặt tại trại Trần Hưng Đạo trưa nay. Trình với đại tướng Viên thu xếp cho mọi người ăn trưa. Cơm tay cầm được rồi. Trung tướng Đồng Văn Khuyên chuẩn bị cho tôi tài liệu đầy đủ về tiếp vận. Nói với các tướng lãnh từ nay tuyệt đối không thông báo công việc và tin tức cho Hoa Kỳ.”
Đại tá Cầm bèn hỏi lại:
Như vậy sẽ phải tin cho đại tướng tổng tham mưu trưởng…
Dừng lại ở cửa phòng, ông Thiệu nói chậm rãi:
“Không, từ nay tôi sẽ kiêm tổng tham mưu trưởng, đại tướng Viên sẽ là cố vấn cho tôi. Tôi sẽ làm việc bên bộ tổng tham mưu. Tôi giao cho các anh giữ dinh Độc Lập với cụ Hương. Đánh xong trận này tôi sẽ trở lại.”
Quả thực cũng như ông Điền và ông Chiêm, đại tá Cầm sững sờ khi thấy ông Thiệu trở thành một người khác
Phiên họp lịch sử
Lần đầu tiên cờ 3 sao của trung tướng Nguyễn văn Thiệu bay trở lại trên tòa lầu chính. Từ nhiều năm qua cờ 4 sao của đại tướng Viên đã không được treo theo lệnh của chính vị tổng tham mưu trưởng.
Câu lạc bộ sĩ quan trở thành nơi họp đại hội đồng quân lực gồm tất cả các đại tá và tướng lãnh tại bộ tổng tham mưu. Hơn một trung đội quân cảnh được huy động gác vòng trong vòng ngoài.
Một trăm ổ bánh mì Bưu điện đặt trên bàn nhưng dường như không ai đụng đến.
Ngồi sau một bàn nhỏ đơn độc từ phía trên ngó xuống, trung tướng Thiệu mặc quân phục 3 sao bắt đầu bằng giọng bình dân cố hữu nhưng có phần xúc động.
“Cố vấn Mỹ bảo tôi bỏ đất. Cố vấn Úc cũng bảo tôi bỏ đất. Pháp bảo tôi hòa giải với cộng sản. Hoa Kỳ bảo tôi phải ra đi. Chính khách Saigon đề nghị lập chính phủ liên hiệp. Cộng sản bảo rằng không nói chuyện với Thiệu. Cũng không liên hiệp với cụ Hương.
Nixon không còn nữa, Ford không phải là tổng thống do dân bầu nên không quyết định. Hoa Kỳ đã dứt khoát quay lưng lại Việt Nam.
Tất cả đều nói là Thiệu cản trở hòa bình. Thiệu phải ra đi.
Đêm hôm qua tôi đã chuẩn bị đi Cam Ranh để ban hành lệnh tái phối trí rất quan trọng. Nhưng nay tôi quyết định ở lại.
Không phải chỉ là không đi Cam Ranh. Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi quyết định ở lại và sống chết với anh em.
Vừa nói đến đây, ông Thiệu nghẹn lời và cả hội trường bừng lên tiếng vỗ tay vang dậy.
Chờ cho cơn xúc động chấm dứt. ông Thiệu nói tiếp.
“Tôi sẽ không từ chức. Từ nay, tôi sẽ là tổng tư lệnh kiêm tổng tham mưu trưởng bộ tổng tham mưu. Khi tôi nói chuyện với các anh ở đây thì nhà tôi và các cháu đã về quê Mỹ Tho. Với tính bông đùa cố hữu, ông Thiệu nói. Mỹ Tho chứ không phải là Mỹ quốc.”
Ông cao giọng:
“Sẽ không có thằng Tây thằng Mỹ nào đuổi tôi đi đâu được. Bởi vì sau tôi sẽ không còn gì cả. Sau tôi chỉ còn cộng sản.”
Tiếng vỗ tay lại một lần nữa nổi lên cùng với sự hân hoan hiện trên mặt các sĩ quan của bộ tổng tham mưu hiện diện.
Tổng thống nói tiếp:
“Người ta nói với tôi là quân viện không có, lòng người không có, bây giờ tiếp tục đánh thì đánh bằng cái gì. Tôi trả lời ngay cho các anh hôm nay. Lòng người không có thì làm cho có. Cháo nguội thì hâm lên cho nóng. Còn phương tiện không có thì…”
Nói đến đây ông nhấn mạnh từng chữ một:
“Đánh bằng cùi chỏ.”
Vừa nói ông vừa đưa khuỷu tay lên.
Lại một lần nữa, chữ nghĩa và hành động của ông tạo xúc động lớn lao cho cử tọa. Tiếng vỗ tay cuồng nhiệt kéo dài…
Khi mọi người dịu xuống, ông nói vào vấn đề:
“Như các anh đã biết, chúng ta đã xây dựng miền Nam qua 20 năm, có trật tự thanh bình và tự do dân chủ. Suốt cuộc đời binh nghiệp tôi không hại ai. Suốt cuộc đời chính trị tôi không giết ai. Anh em sĩ quan cao cấp chúng ta, ai cũng đã có thời trách nhiệm lãnh đạo chỉ huy, bây giờ là lúc sống chết. Bây giờ không phải là lúc tham quyền cố vị mà ở lại. Muốn có hòa bình, muốn có thương thuyết, muốn có hòa giải phải ở vào thế mạnh. Đêm hôm qua tôi đã đọc hết tài liệu đề nghị của các anh em đại tá tại bộ tổng tham mưu. Các anh đưa cho đại tá Đỗ ĐứcTâm trình tôi. Sáng nay tôi hỏi lại thì đại tướng tổng tham mưu trưởng cũng không biết. Nhưng không hề chi. Tôi chấp thuận kế hoạch này. Tôi đồng ý đây là giải pháp cuối cùng. Lấy chiến tranh nhân dân để chống lại chiến tranh nhân dân. Kể từ giờ phút này anh em chiến hữu ngồi với tôi hôm nay là thành viên của hội nghị Diên Hồng. Các anh cũng là thành viên của hội đồng an ninh quốc gia mở rộng.
Tôi quyết định ban hành lệnh tổng động viên toàn miền Nam theo kế hoạch Diên Hồng 75. Từ nay không phải chỉ có thanh niên đi lính mà là toàn dân đánh giặc.
Không cắt đất, không bỏ dân, không rút quân, không tái phối trí. Ở đâu ở đó. Sức yếu thì co cụm lại. Còn sức thì bung ra. Địch pháo thì đào hầm mà chui xuống. Hết pháo thì chui lên mà đánh.
Nội chiều nay, tôi sẽ họp nội các chiến tranh với cụ Hương và các tướng lãnh. Sẽ công bố việc bổ nhiệm nhân sự cho các quân khu, các quân đoàn, các sư đoàn, các tiểu khu và các đô thị.
Với chủ trương toàn dân đánh giặc thì các trường trung học và đại học sẽ trở thành các trại binh. Sẽ không học hành gì từ nay cho đến hết năm 1975. Hai mươi năm qua chúng ta vừa chiến đấu vừa xây dựng. Chiến tranh có hậu phương có tiền tuyến. Có dân sự có quân sự. Nhưng bây giờ sẽ chỉ có chiến đấu mà tạm gác phần xây dựng. Sẽ chỉ có tiền tuyến mà không có hậu phương. Sẽ chỉ có quân sự mà không còn dân sự.”
Ông kết luận:
“Tôi nghĩ rằng các anh đã hiểu được ý của tôi cũng như tôi đã hiểu được đề nghị của các anh gởi đến cho tôi đọc đêm hôm qua. Xin nói thêm rằng, sau trận này, tương lai đất nước nằm trong tay các anh, những sĩ quan trẻ của quân đội.
Bây giờ các anh về suy nghĩ xem mỗi người phải làm gì. Phải làm ngay lập tức. Cộng sản đã giữ thế chủ động từ 1968 qua 1972 cho đến nay trên chiến trường và trên bàn hội nghị. Bây giờ chủ động phải là phần của chúng ta. Dù phải chết, chúng ta cũng sẽ chủ động chọn cho mình cái chết xứng đáng.Tôi cho ban hành ngay toàn bộ kế hoạch Diên Hồng 75 từ giờ phút này…”
Hội nghị giải tán, rải rác đó đây trên mặt bàn còn lại những khúc bánh mỳ Bưu điện. Ông Thiệu cầm phần bánh mỳ nói với sĩ quan tùy viên cho vào cặp sách. “Lát nữa ăn.”
Nội các chiến tranh
Buổi họp của nội các chiến tranh 75 bao gồm cả 2 vị thủ tướng cũ và mới. Đại tướng Trần thiện Khiêm và ông chủ tịch hạ viện Nguyễn Bá Cẩn. Các vị tân bộ trưởng gồm đủ mặt, các bộ trưởng cũ hiện diện được hơn phân nửa. Ông Thiệu lại nhắc qua về nội dung hội nghị Diên Hồng buổi trưa và vận động mọi thành viên tích cực trong giai đoạn cam go nhất của đất nước. Như đã chuẩn bị trước, ông trao tặng cho các vị dân sự mỗi người một nón sắt nhà binh và một xẻng gấp cá nhân. Ông nói mỉa mai rằng đây là món quà cuối cùng của Mỹ giúp Việt Nam chiến đấu.
Sau đó các vị bộ trưởng và chuyên viên ra về, thành phần chính phủ thu hẹp được ngồi lại nghe tổng thống Thiệu ban hành các chỉ thị cụ thể. Trong các bộ trưởng, ông mời riêng luật sư Vương Văn Bắc ngồi lại.
Với tình thế biến chuyển và nhận thấy tổng thống Thiệu dường như trở thành con người khác với một quyết tâm hết sức mãnh liệt, các vị trong nội các và tướng lãnh hết sức ngạc nhiên. Tuy nhiên gần như không ai đóng góp ý kiến hay đặt câu hỏi, trừ phó tổng thống Trần Văn Hương. Ông Thiệu cho biết, từ nay ông sẽ đặt văn phòng tại bộ tổng tham mưu làm việc trực tiếp với các tư lệnh quân khu. Ông đặt 2 vị tướng cao cấp trong chức vụ cố vấn. Đại tướng Viên cố vấn quân sự và đại tướng Khiêm cố vấn nội vụ.
Ông cho biết là ngay buổi chiều, sau hội nghị Diên Hồng tại câu lạc bộ tổng tham mưu, ông đã điện thoại ra lệnh bổ nhiệm các chức vụ tư lệnh quân đoàn kể từ ngày 15-3-1975. Tổ chức miền Nam thành các quân khu độc lập trong cuộc chiến phòng thủ diện địa. Vùng 4 chia làm 2 quân khu. Tiền Giang và Hậu Giang.
Tướng Lê Văn Hưng phó của ông Nam lên làm tư lệnh quân khu Hậu Giang. Chủ lực là sư đoàn 21, trang bị để thành lập thêm một sư đoàn biệt động quân và một sư đoàn Bảo An Hòa Hảo.
Tướng Trần văn Hai, tư lệnh quân khu Tiền Giang với sư đoàn 7 bộ binh và thêm một sư đoàn biệt động quân tân lập.
Tướng Nguyễn Khoa Nam ra thay tướng Ngô Quang Trưởng tại quân khu I. Tổng thống nói thêm: “Anh Thọ phòng 3 TTM nghiên cứu ngay cho tôi xem có cần chia miền Trung ra 2 khu vực phòng thủ Bắc và Nam Hải Vân? Ngay bây giờ thì ông Nam vẫn trách nhiệm toàn thể miền Trung. Vùng II cũng chia làm đôi. Tướng Nguyễn Văn Toàn từ Biên Hòa trở lại thay thế tướng Phú trên quân khu Cao nguyên. Phần đất của quân khu Duyên hải sẽ có vị tư lệnh mới là tướng Hoàng cơ Minh.Còn vùng III giao cho tư lệnh phó là tướng Nguyễn Văn Hiếu. Phó tổng thống Trần Văn Hương hết sức hài lòng với việc bổ nhiệm vị tướng lãnh thân thiết của ông vào chức vụ tư lệnh quân khu miền Đông. Nhưng cụ vẫn thắc mắc về việc tiếp tục xử dụng tướng Toàn. Ông Thiệu cho biết ông Toàn là người đã từng ở Pleiku và bây giờ tình nguyện trở lại. Tình thế hiện nay gần như không có vị tướng nào có khả năng mà lại tình nguyện lên cao nguyên. Qua điện thoại tướng Toàn có hỏi ông Thiệu là được đem theo những ai, sẽ được yểm trợ gì khi lên vùng II. Tổng thống trả lời là anh đem theo một cỗ quan tài và anh sẽ chết ở Pleiku. Tướng Toàn hiểu ý và đáp ngay bằng tiếng Pháp:
A vos ordres Monsieur le President. (Xin tuân lệnh ngài tổng thống).
Với tướng Nguyễn Khoa Nam, tổng thống Thiệu nói riêng: “Anh sẽ thường trực tại Huế và trấn giữ đèo Hải Vân.» Tướng Nam thưa rằng: “Tôi hiểu ý tổng thống. Huế là quê hương của tôi.” Ông Thiệu tiếp lời, «Tôi sẽ rút toàn bộ nhẩy dù về Saigon. Anh phải dùng tất cả 3 sư đoàn 1, 2 và 3 cho mặt trận Quảng Trị. Tái tổ chức địa phương quân, nghĩa quân cho các tỉnh duyên hải. Thành lập một sư đoàn biệt động quân phòng thủ Đà Nẵng.Với tổng kho Đà Nẵng, toàn thể quân dân miền Trung sẽ trở thành một quốc gia biệt lập. Anh sẽ không trông cậy gì ở Saigon. Nam hiểu không? Sẽ không có chuyện di tản. Có thể hy sinh một vài thị trấn phía nam Đà Nẵng nhưng phải giữ Huế bằng mọi giá. Lập một danh sách những người lần lượt thay thế khi Nam nằm xuống. Tôi sẽ chỉ thị cho tư lệnh hải quân tăng cường tối đa cho đề đốc Hồ Văn kỳ Thoại hải pháo bờ biển Quảng Bình rồi dùng toàn thể sư đoàn thủy quân lục chiến tấn công cửa Việt để giải tỏa áp lực phía Bắc.”
Tướng Nguyễn Khoa Nam vô cùng xúc động trả lời: “Em xin hết sức, thưa đại ca.” Đây là ngôn ngữ ông Nam thường dùng để thưa với Tổng thống.
Nghe xong chuyện điện thoại do ông Thiệu kể lại, cụ Hương hỏi thêm về chức vụ tư lệnh Biệt khu Thủ đô. Tổng thống cho biết tướng Lê nguyên Vỹ tân tư lệnh từ Lai Khê bay về đang đi thanh sát vòng đai phòng thủ Sài Gòn. Sư đoàn 5 bộ binh giao cho đại tá Hồ ngọc Cẩn cùng với sư đoàn biệt đông quân mới thành lập sẽ chuẩn bị đánh Lộc Ninh. Quận lỵ này đang được coi là thủ đô của Việt cộng miền Nam.
Tân thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn cho biết nội các của ông còn thiếu nhiều nhân sự. Với hoàn cảnh hiện nay nhiều chuyên gia và nhân sĩ ngần ngại tham chính.
Tổng thống Thiệu nói rằng: “Hiện có nhiều trung tướng và thiếu tướng rất có khả năng nhưng chưa có chức vụ. Sau khi đưa một loạt tướng trẻ ra cầm quân, các tướng lãnh thâm niên có thể tạm thời qua làm việc với tân nội các, ít nhất là trong năm nay.”
Quay sang ông Cẩn, tổng thống nói tiếp: “Anh về thuyết trình cho quốc hội vận động tất cả nghị sĩ và dân biểu đưa vợ con về đơn vị gốc để cùng sống chết với cử tri. Sau đó anh cho các vị bộ trưởng và chuyên viên nghiên cứu để làm sao cho toàn thể xã hội có cuôc sống thích ứng với hoàn cảnh chiến tranh. Kể từ ngày 15/3/1975 lệnh giới nghiêm ban hành trên toàn thể miền Nam. Các trường học tráng niên đóng cửa. Quân sự hóa toàn quốc. Các xe tư nhân cấm lưu thông, các xe hàng trưng dụng để chở quân và dành cho các chương trình huấn luyện. Bộ tổng tham mưu tăng cường cho TQLC và nhẩy dù mỗi sư đoàn thêm một lữ đoàn tân lập. Thành lập 6 sư đoàn Biệt động quân cho các quân khu và Biệt khu Thủ đô. Dùng các tiểu đoàn và liên đoàn biệt động quân làm nòng cốt. Trang bị lại cho 1 sư đoàn Hòa Hảo và một sư đoàn Cao Đài bằng tất cả vũ khí hiện có.”
“Tướng Nguyễn Khắc Bình được lệnh thành lập tại mỗi tỉnh một lữ đoàn cảnh sát và cũng như vậy tại các quận đô thành. Ông Bình báo cáo là toàn quốc hiện có 130,000 cảnh sát sẵn sàng chiếu đấu.” Tổng thống nói tiếp. “Đoàn ngũ hóa là ưu tiên khẩn cấp. Quân huấn tổ chức chương trình huấn luyện căn bản quân sự một tuần. Ba bài học chính, nghe lệnh, đào hầm và cận chiến. Thực tập tác chiến trong thành phố. Sau đó cho ra trận, vừa đánh vừa học.Trang bị nhẹ cho nhân dân tự vệ trong giai đoạn đầu. Tổ tam tam chế. Hai súng một dao. Hay hai dao một súng. Một người ngã xuống, súng vào tay người còn lại. Đưa tất cả các sinh viên sỹ quan về nguyên quán chỉ huy nhân dân tự vệ. Phụ nữ độc thân hay không có con nhỏ cũng đoàn ngũ hoá. Mở thật rộng vòng đai bảo vệ thủ đô.
Bộ ngoại giao được lệnh loan báo cho các ngoại giao đoàn và công ty ngoại quốc tuyệt đối không được rời khỏi Việt Nam sau ngày 1/4/1975. Chỉ dành 15 ngày cuối trong tháng 3 để di tản người ngoại quốc. Sau đó hải cảng và phi cảng sẽ đóng lại. Chỉ có cửa đến mà không có lối đi.
Luật sư Bắc cho lệnh các tòa đại sứ vận động toàn thế giới tự do lên tiếng và yểm trợ cho Việt Nam. Vận động nhận lính tình nguyện, nhận viện trợ dầu xăng. Yêu cầu thế giới tự do áp lực Trung Cộng. Riêng ông bộ trưởng, tôi muốn ông công khai loan báo tìm đường để Việt Nam Cộng Hòa mật đàm với Anh, Pháp, Trung Cộng và Nga Sô. Thu xếp họp song phương. Nói chuyện riêng với từng nước.
Danh sách cộng sản nằm vùng tại Saigon đã có sẵn. Tổng giám đốc công an Saigon sẽ hành quân cảnh sát trong đêm 15/3/75 đem nhốt chung vào khu phái đoàn cộng sản trong Tân sơn nhất cùng với ủy hội quốc tế.”
Tổng thống ra lệnh rõ ràng cho tướng Nguyễn Khắc Bình.
“Anh nói với tòa đại sứ Mỹ trong một tuẩn lễ phải đưa cộng sản, thân cộng và ủy hội quốc tế ra khỏi miền Nam. Muốn đem đi đâu thì đem.”
Tướng Bình dè dặt hỏi lại: “Nếu Mỹ không làm được thì sao? Còn dư luận quốc tế?” Ông Thiệu đáp ngay: “Cho công binh gài mìn chung quanh. Đúng một tuần không chở đi thì cho nổ luôn. Chắc chắn nó sẽ chở đi. Anh muốn không phải nổ mìn thì ngày mai anh cắt điện, cắt nước, không tiếp tế thực phẩm. Ba ngày là Mỹ phải đem C130 chở đi hết. Còn quốc tế không cần lo. Mình chết quốc tế có quan tâm không. Mình đánh quyết tử còn cần gì dư luận quốc tế.”
Quay lại phía các vị đại tá của phủ tổng thống Võ văn Cầm, Vũ Quang Chiêm, Trần Thanh Điền, Đỗ đức Tâm, tổng thống nói thêm. “Từ nay tôi tuyệt đối không tiếp xúc, không liên lạc với Hoa Kỳ. Về ngoại giao tòa đại sứ gặp ngoại trưởng Vương văn Bắc, về tiếp vận quân sự gặp trung tướng Đồng Văn Khuyên. Các chính khách, các vị lãnh đạo tôn giáo nếu cần thì gặp thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn.”
Khi thấy tướng Khuyên đứng lên nhận chỉ thị, Tổng thống Thiệu nói tiếp, “ông tiếp vận lấy hết sáng kiến để giúp cho đất nước tiếp tục đánh giặc bằng cùi chỏ. Bảo vệ tổng kho Long Bình, kho đạn thành Tuy Hạ, kho xăng Nhà bè. Ông làm sao tất cả xe phải chạy được, thiết giáp phải lăn bánh, tàu bay phải bay. Cho hoạt động công khai dự án công binh xưởng lâu nay vẫn dấu Mỹ. Ưu tiên đạn M16, lựu đạn, xẻng cuốc và dao đánh cận chiến. Tập trung tất cả thợ máy dân sự, thợ hàn, thợ tiện để chắp vá cho mọi thứ chạy việc. Ông có toàn thể khối chuyên viên dân sự đưa vào làm việc. Chỉ cần đào hầm chạy pháo, khi nó đến gần thì chui lên dùng dao bếp mà chiến đấu.”
*
Sau đó trong 45 ngày liên tiếp từ 15 tháng 3 đến 30 tháng 4-75, cuộc chiến khốc liệt đã xẩy ra trên toàn thể miền Nam.
Với 3 sư đoàn cơ hữu, sư đoàn 1, 2 và sư đoàn 3 tướng Nguyễn khoa Nam chặn địch tại phòng tuyến sông Thạch Hãn, Quảng Trị. Tổn thất hết sức cao.
Sư đoàn thủy quân lục chiến đổ bộ vào cửa Việt đánh bọc hậu 2 sư đoàn cộng sản gây bất ngờ cho Hà Nội, nhưng bên ta bị tổn thất nặng nề. Chỉ một nửa quân số lính mũ xanh mở đường máu, trở về được bên này phòng tuyến. Hà Nội phải mở chiến dịch phòng vệ toàn bộ duyên hải miền Bắc và đồng thời hết sức lo lắng vì Trung Cộng đề nghị đem chí nguyện quân vào tiếp tay. Tàu vào được sẽ trở thành chủ động trong chiến tranh Việt Nam . Cho đến cuối tháng 4, hồng quân Trung Hoa vẫn còn trấn đóng 2 quân đoàn ở biên giới.
Trong suốt một tháng rưỡi làm tư lệnh quân đoàn 1, tướng Nguyễn Khoa Nam chưa bước chân vào Đà Nẳng. Ông ở lại với bộ tư lệnh tiền phương tại Huế và luôn luôn có mặt tại tuyến đầu Quảng Trị. Đà Nẵng và các thành phố xứ Quảng toàn thể quân dân được lệnh tử thủ, ở đâu sống chết tại chỗ.
Tại quân đoàn II mặt trận cao nguyên bị nhiều tổn thất. Kon Tum bị tràn ngập. Quảng Đức hoàn toàn thất thủ sau những trận đẫm máu.Tất cả các tiểu khu và các đơn vị đều hy sinh từ tỉnh trưởng đến các binh sĩ. Tướng Toàn nằm dưới căn hầm hết sức kiên cố trong suốt tháng Tư đã làm cho Pleiku trở thành một An Lộc của năm 75. Chịu đựng có khi lên đến 5,000 quả pháo một ngày, nhưng đến 30 tháng 4 vẫn còn liên lạc được với Saigon. Tướng Hoàng Cơ Minh tân tư lệnh ngày đêm hoạt động trên mặt trận duyên hải. Đón quân tại đây rồi lại đổ quân tại chỗ khác. Tưởng mất Quy Nhơn rồi lại lấy lại được. Nha Trang cũng cùng chung số phận. Lúc mất lúc còn.
Trên cao nguyên sau hai tuần lễ chưa dứt điểm Pleiku, cộng sản quyết định tiếp tục bao vây quân đoàn II nhưng đem đại quân đánh thẳng xuống duyên hải. Saigon đưa toàn bộ sư đoàn Dù mở mặt trận Khánh Dương chặn đứng địch quân. Toàn bộ không quân chiến thuật miền Nam tập trung tại Cam Ranh giúp cho nhẩy dù phá tan 2 sư đoàn của địch tại đây.
Tại miền Nam, Tướng Lê văn Hưng tân tư lệnh quân khu Hậu Giang tuyên bố dùng toàn dân quân giữ vững miền Tây. Ông sẽ chỉ giữ lại sư đoàn 21 trải dài từ Cần Thơ đến Cà Mâu. Tướng Hưng rất vui mừng có được sư đoàn Hòa Hảo và sư đoàn Biệt động quân tân lập. Nếu Hậu Giang ổn định, sẽ chuẩn bị để đưa sư đoàn 21 lên tăng cường cho miền Đông.
Lệnh xuất quân tại Mỹ Tho tiễn đưa sư đoàn 9 lên đường đánh giặc tại miền Đông. Để trắc nghiệm khả năng cho cuộc chiến mới, mỗi trung đoàn có một tiểu đoàn trang bị nhẹ hoàn toàn đi bộ. Phần còn lại đi bằng xe đò dân sự. Dân Sài Gòn đứng hai bên đường đón đoàn quân của tướng Hoàng văn Lạc.
Tại Tiền Giang tướng Trần văn Hai, tân tư lệnh quân khu đang cố gắng tấn công khu Mỏ Vẹt trên đất Miên đã bị chiếm đóng bởi Việt cộng từ nhiều năm. Với lực lượng sư đoàn 7 và sư đoàn biệt động quân tân lập, trận đánh vô cùng khốc liệt đã kéo dài 2 tuần lễ.
Tại mặt trận miền Đông lần đầu tiên tướng Nguyễn Văn Hiếu chỉ huy một lượt 6 sư đoàn bộ binh bao gồm sư đoàn 5, sư đoàn 18 và 25, tăng cường sư đoàn 9, Có thêm sư đoàn biệt động quân và sư đoàn Cao Đài. Với lực lượng của 2 quân đoàn, vị tư lệnh trẻ trung và mới mẻ của quân đội đã đẩy lui địch tại phòng tuyến Long Khánh. Tân tư lệnh sư đoàn 5, đại tá Hồ Ngọc Cẩn đã bao vây Lộc Ninh nhưng chưa dứt điểm. Quân số miền đông tổn thất hết sức cao. Từ 15 ngàn ngôi mộ chiếm 1/3 diện tích nghĩa trang quân đội Biên Hòa vào cuối năm 74, con số tử sĩ tại đây đã lên đến trên 30,000 người. Đó là chưa kể đến tử sĩ tại miền Trung và cao nguyên mai táng tại chỗ.
Phía cộng sản chết trên 3 mặt trận lên đến trên 100,000 chiến binh. Vì bị chặn đứng từ xa nên pháo binh cộng sản không tiến được về gần thủ đô như đã chuẩn bị. Tuy nhiên suốt 45 ngày sau cùng, Saigon đã đào xong hơn 100 ngàn hầm trú ẩn và đã nhận hơn 10,000 trái hỏa tiễn. Mặc dù cộng quân không thực hiện được toàn bộ trận địa pháo như đã dự trù, nhưng hơn 10,000 dân thủ đô đã tử nạn và hàng chục ngàn người bị thương. Giữa tháng tư Cộng quân cũng cố gắng đưa vào thủ đô 2 trung đoàn đặc công phân tán trong vùng Chợ Lớn và tây bắc Sài Gòn. Các đơn vị cảnh sát và nhân dân tự vệ lần lượt thanh toán chiến trường mà không cần nhờ đến bộ binh và phi pháo. Vì được lệnh không di tản, hai triệu dân Sài Gòn chiến đấu ngay tại nhà nên phần lớn lính cộng sản lạc đường đều bị bà con thanh toán hay bắt sống.
Đoàn quân báo chí toàn thế giới tràn ngập Saigon kể từ khi cầu không phận Hoa Kỳ thành lập vào ngày 20 tháng 3-75 để đưa phái đoàn cộng sản, thân cộng, uỷ hội quốc tế sang Thái Lan. Mặc dù có lệnh chỉ dành ra một thời gian để di tản nhưng không hề có tòa lãnh sự nào, không hề có một công ty hay tổ chức ngoại quốc nào tìm cách chạy khỏi Saigon.Trong 45 ngày miền Nam chống Bắc quân, đã có hơn 5,000 cựu chiến binh khắp thế giới tình nguyện đến Việt Nam chiến đấu. Đa số là cựu cố vấn Hoa Kỳ. Đài Loan và Nam Hàn cuối tháng Tư mới xin gửi đến mỗi nơi một tiểu đoàn danh dự tham chiến. Cũng như đa số tòa đại sứ tây phương, đại sứ Mỹ quyết định ở lại mặc dù bộ trưởng ngoại giao Kissinger ra lệnh di tản. Đã có nhiều cuộc biểu tình chống Mỹ tại Sài Gòn nhưng chính phủ sớm dập tắt. Đệ thất hạm đội Hoa Kỳ được lệnh trở lại biển Đông. Báo chí loan tin tức về các cuộc mật đàm song phương giữa VNCH và Nga sô, giữa VNCH và Trung Cộng. Lại thêm các lần gặp gỡ với Anh và Pháp đã làm cho Việt Cộng vô cùng bối rối. Dư luận thế giới vốn mang nặng ảnh hưởng của phe phản chiến dần dần nhìn ra cuộc chiến chống xâm lược cộng sản của miền Nam trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Gió đã có vẻ đổi chiều.
Đại sứ Mỹ cho biết hội đồng an ninh quốc gia Hoa Kỳ đang họp để duyệt lại vấn đề Việt Nam. Sau những hy sinh lớn lao của Hoa Kỳ suốt 10 năm, cuối cùng quyết định bỏ rơi nhưng miền Nam đứng vững được trong tuyệt vọng. Tình thế sẽ trở thành thảm kịch cho danh dự Mỹ quốc.
Ngày 30 tháng 4-1975 tại Hà Nội, sau khi trung ương đảng họp hai ngày tổng kết tình hình, tổng bí thư Lê Duẩn tuyên bố: Chiến dịch Hồ chí Minh tạm thời chấm dứt giai đoạn I với thành quả giai đoạn đầu. Sẽ chuyển qua giai đoạn II trong một tương lai rất gần. Hà Nội sẽ thống nhất đất nước vào năm 1976.
Sau đó các lực lượng cộng sản lặng lẽ rút lui khỏi mặt trận cũng bất ngờ như khi khởi sự tấn công.
Trong bữa tiệc khao quân tại dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4-75 ông Thiệu khoe rằng Việt Nam Cộng Hòa đã đánh giặc bằng cùi chỏ, nhưng chỉ mới dùng một bên cùi chỏ. Báo chí Hoa Kỳ yêu cầu được phỏng vấn, tổng thống và các tư lệnh vùng đều từ chối và nói rằng: “Rất tiếc, chúng tôi không nói được tiếng Anh.”
Việt Nam Cộng Hòa không có ngày quốc hận!
Giao Chỉ, San Jose
Tháng Tư 2012
TIN SAN FRANCISCO
Hôm thứ Ba 24/04, cảnh sát trang bị vũ khí chống nổi loạn đã bắt khoảng hơn hai chục người phản đối Ngân Hàng Wells Fargo tại trung tâm tài chính San Francisco. Ngân hàng này đang triệu tập phiên họp các cổ đông tại bin đinh Merchants Exchange Building, trên tầng lầu thứ 15, qui tụ khoảng 250 cổ đông để nghe báo cáo về mức gia tăng 28% về tiền lời của ngân hàng trong năm ngoái, và họ sẽ quyết định thưởng lương cho Tổng Giám Đốc ngân hàng này khoảng gần $20 triệu đô la.
Nhóm người biểu tình từ khắp nơi kéo đến đây để phản đối thái độ của ngân hàng trong việc xiết nhà, tưởng thưởng cấp lãnh đạo, và đóng thuế rất ít cho chính phủ. Họ cho rằng ngân hàng chính là biểu tượng của 1% giầu có, sống sung sướng trên sự đau khổ của 99% đa số nghèo khổ. Vài người bị còng tay, và đem lên xe “van” của cảnh sát đưa đi nơi khác. Trong khi đó, đám đông còn lại la hét, hô to những khẩu hiệu hài tội ngân hàng Wells Fargo. Ông Charles Davidson, một thành viên trong ban tổ chức thuộc nhóm “Move On East Bay” phát biểu: “Ngân hàng Wells Fargo là ngân hàng lớn nhất, và cũng là ngân hàng tồi bại nhất trong khu tài chính Wall Street. Chính ngân hàng này đã xiết nợ hàng trăm ngàn căn nhà. Tôi nghĩ chúng ta nên can đảm đứng lên phản đối thái độ bất nhân của họ, nếu không khủng hoảng kinh tế sẽ tiếp tục xảy ra.”
Những người biểu tình đứng tụ tập tại một góc đường, gần con chuột cống làm bằng cao su bơm hơi phồng lên, với đồng đô la đầy túi ở hai bên hông, biểu tượng cho chủ ngân hàng. Ngoài ra, còn có tấm hình cỗ xe song mã, biểu tượng của ngân hàng Wells Fargo. Người biểu tình mang bích chương với nội dung: “Đa số 99% nghèo khó hãy vùng lên, lật đổ bọn nhà giầu 1% gian ác.”, và biểu ngữ: “Nhân dân nghèo hãy vùng lên. Đả đảo bọn chủ ngân hàng bóc lột.”
Cảnh sát ước tính khoảng 500 người trong đám đông biểu tình, và xác nhận có 24 người bị câu lưu, trong đó có 14 người bị lôi từ trong phòng họp, đem ra ngoài.
Tuần trước, trong phiên họp cổ đông của ngân hàng Citigroup, các cổ đông từ chối kế hoạch thưởng lương cho Tổng Giám Đốc.
Riêng với ngân hàng Wells Fargo, các cổ đông đồng ý với 96% chấp thuận trả cho ông Stumpf $19.8 triệu đô la tiền lương trong năm 2011, tức là tăng 5% so với năm trước.
Phiên họp cổ đông kết thúc sau một giờ rưỡi nhóm họp.
Kế đó, những người biểu tình kéo sang bin đinh trụ sở của ngân hàng Bank of America, cách một dẫy phố. Cô Veronica Castro, 30 tuổi, một trong 14 người bị lôi ra từ trong phòng hội, lên tiếng phát biểu về sự thành công của nhóm biểu tình: “Chúng tôi muốn gửi thông điệp rõ ràng cho các cổ đông và ông John Stumpf là chúng tôi sẽ không ngậm miệng im lặng khi bọn ngân hàng làm tổn thương cộng đồng dân chúng với lối làm ăn bất nhân của họ. Chúng tôi tìm đủ mọi cách nói chuyện với họ, nhưng họ không thèm trả lời, vì vậy chúng tôi phải kéo đến đây biểu tình.”. Cô Veronica là thành viên trong nhóm National People’s Action.-Nguyễn Minh Tâm theo S.F Examiner 25/4/2012
Danh thủ Cristiano Ronaldo rực sáng với cú đúp giúp Real Madrid thắng Bayern 2-1 ở lượt về vòng bán kết Cúp Âu châm Champions League, hòa 3-3 chung cuộc. Nhưng bước lên loạt đá 11 mét định mệnh, ngôi sao người Bồ Đào Nha cùng Kaka, Ramos đều đá hư, khiến thầy trò huấn luyện viên Mourinho ngậm ngùi nhìn đối thủ tiến vào chung kết.
Real Madrid có được sự tự tin cao độ trong cuộc tiếp đón Bayern trên sân nhà, kịch bản trận đấu rẽ theo hướng mà người Madrid mong đợi khi sự mất tập trung ở hàng thủ Bayern giúp Ronaldo có được cú đúp chỉ sau 14 phút. Tuy nhiên, “Hùm xám” kịp xốc lại đội hình và họ có được bàn gỡ ở hiệp 1 sau quả 11 mét thành công của Robben.
Sự thận trọng thái quá của hai đội khiến những phút hiệp 2, cùng với hiệp phụ không có thêm bàn thắng nào được ghi. Hai đội hòa 3-3 sau hai lượt trận và phải bước lên chấm luân lưu định mệnh. Sức ép quá lớn khiến các cầu thủ Real Madrid đánh mất bản lĩnh và Ronaldo, Kaka, Ramos đều sút hư khiến đội chủ nhà thua 1-3 sau loạt cân não này.
Không thể hiện được bản lĩnh ở thời điểm quan trọng, Real Madrid ngậm ngùi nhìn tấm vé vào chung kết Champions League cho Bayern Munich. Một lần nữa, chất thép và bản lĩnh phi thường của người Đức đã được thể hiện đúng lúc, khiến “Đại bàng trắng” phải ôm hận ở vòng knock-out giống năm 2001 và 2007.
Loại Real Madrid đầy nghẹt thở, Bayern Munich sẽ bước vào trận chung kết gặp Chelsea ngày 19 tháng 5 và cơ hội của họ khá rộng mở khi được chơi trên sân nhà Allianz Arena. Cơ hội tái lặp vinh quang như cách đây 11 năm đang rộng mở trước mắt thầy trò huấn luyện viên Jupp Heynckes.
Giải quần vợt ATP World Tour 500:
Các hạt giống hàng đầu giành quyền đi tiếp
Tại vòng 2 giải quần vợt ATP Wourld Tour 500, Barcelona 2012 diễn ra đêm thứ Tư, không có bất ngờ nào xảy ra khi các tay vợt hàng đầu đều giành quyền đi tiếp.
Đương kim vô địch Rafael Nadal trên con đường chinh phục danh hiệu này lần thứ 7 đã không gặp nhiều khó khăn khi đánh bại tay vợt đồng hương Garcia Lopez sau 2 ván với các tỷ số cách biệt 6-1 và 6-2.
Bại tướng của Nadal ở trận chung kết năm ngoái, David Ferrer cũng đi tiếp với chiến thắng nhẹ nhàng trước Kraijinovic người Serbia sau các séc 6-0 và 6-3.
Ở một trận đấu khác, tay vợt vừa thi đấu khá thành công tại Monte Carlo vừa qua là Nishikori, người Nhật Bản, tiếp tục phong độ ổn định khi loại đối thủ người Kazakhstan, Kukushkin sau 3 ván là 6-3, 4-6 và 6-0.
Tay vợt đựơc xếp số 15 của giải gây bất ngờ nho nhỏ khi để tay vợt qúôc gia chủ nhà khá ít tên tuổi Albert Montanes đánh bại.
Một tay vợt “chiếu trên” khác cũng phải chia tay giải là tay vợt chủ nhà Pablo Andujar khi anh này để thua đối thủ không được xếp hạng, là Robert Farah sau 3 ván kịch tính.
Tại vòng 3, đối thủ lớn nhất của Nadal tại giải là Andy Murray được dự đoán sẽ thắng dễ khi đối thủ chỉ là tay vợt vô danh người Colombia, Santiago Giraldo.
Trong khi đó, David Ferrer buộc phải loại tay vợt đồng hương Montanes nếu muốn đi tiếp. Trận đấu đáng chú ý trong ngày thứ Sáu là cuộc đọ sức giữa Fernando Verdasco và Kevin Anderson, ngôi sao số 13 của giải.
Âu châu điều tra
Tây Ban Nha vì La Liga
Ủy ban điều hành chung Âu châu cho biết họ sẽ tiến hành điều tra về cáo buộc chính phủ Tây Ban Nha đã có những hỗ trợ tài chính không minh bạch cho các câu lạc bộ tại giải nhà nghề La Liga.
Trước đó, La Liga cũng bị liệt vào một trong những giải đấu dính nợ nhiều nhất tại Âu châu. Tuy nhiên, trên thị trường chuyển nhượng, các đội bóng đến từ xứ sở đấu bò vẫn thỏa sức mua sắm với những bản hợp đồng bom tấn trong thời gian qua.
Việc các đội bóng La Liga vung tiền mua cầu thủ, bất chấp Tây Ban Nha đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng tài chính trầm trọng, khiến phần còn lại của Âu châu phản ứng. Hồi tháng 3 vừa qua, chủ tịch Uli Hoeness của Bayern Munich mỉa mai rằng: “Đức quốc và cả Âu châu đang phải chi tiền hỗ trợ cho Tây Ban Nha để các đội bóng tại đây chi tiêu một cách hoang phí”.
Trước cáo buộc chính phủ Tây Ban Nha đã có những hỗ trợ bất chính cho các đội bóng, ông Antoine Colombani, phát ngôn viên của Ủy ban các cộng đồng Âu châu cho biết: “Ủy ban điều hành chung Âu châu đã gửi yêu cầu buộc chính phủ Tây Ban Nha phải giải trình về những cáo buộc trên”.
Với tuyên bố này, chắc chắn các đội bóng tại La Liga sẽ gặp khó khăn hơn trong việc có những khoản hỗ trợ từ chính phủ Tây Ban Nha thời gian tới. Điều đó cũng đồng nghĩa các đội bóng tại La Liga sẽ gặp nhiều khó khăn hơn trong việc thanh toán khoản nợ 752 triệu euro.
Tội đồ Messi khiến Barcelona
ôm hận trước Chelsea
Danh thủ Lionel Messi vô tình đã trở thành tội đồ khi thực hiện không thành công quả phạt penalty khiến câu lạc bộ Barcelona trở thành nhà cựu vô địch khi không thể thắng được Chelsea trong trận lượt về vòng bán kết Cúp Âu châu Champions League. Bàn ấn định tỷ số 2-2 của Fernando Torres ở phút bù giờ thứ nhì không chỉ giúp Chelsea giành quyền lọt vào chung kết với tổng tỷ số 3-2, mà còn giúp họ đòi lại những gì đã mất sau trận đấu cay đắng ở Stamford Bridge 3 năm về trước. Có vay thì có trả.
Trong khi đó, Barcelona chỉ có thể tự trách mình. Chỉ trong vòng vài ngày, họ đã mất tất cả, và giờ hy vọng duy nhất để vớt vát trong mùa giải này đối với thầy trò huấn luyện viên Pep Guardiola chỉ còn là trận chung kết Cúp Quốc vương.
Một chi tiết đáng nói nữa là trận lượt về tại Nou Camp tiếp tục làm dấy lên những tranh cãi xung quanh vấn đề trọng tài, với chiếc thẻ đỏ của John Terry cùng quả phạt đền mà Barcelona được hưởng trong hiệp 2.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài người Thổ Nhĩ Kỳ là ông Cakir vang lên, các cầu thủ Chelsea đã chủ động đẩy cao đội hình lên phần sân Barcelona nhằm gây sức ép. Tuy nhiên, tình huống nguy hiểm đầu tiên thuộc về Barcelona nhưng tiếc là cú dứt điểm của Messi không thành công.
Trước sức ép từ Barcelona, tất cả cầu thủ của Chelsea đã phải co về để bảo vệ khung thành. Trong khi đó, mỗi khi lên bóng, Barcelona cũng có đến 9 cầu thủ và chỉ để mình Pique ở phần sân nhà.
Những phút sau đó, Barcelona vẫn kiểm soát thế trận và tạo nên sức ép. Và rồi, sau những nỗ lực bất thành, đội chủ nhà cũng đã có được bàn thắng mở tỷ số 1-0.
Phút 35, từ đường chọc khe thuận lợi của Alves, Cuenca không dứt điểm mà chuyền ngang cho Busquets đệm bóng ở cự ly gần hạ gục thủ thành Petr Cech.
Không chỉ bị đội chủ nhà cân bằng tỷ số 1-1 sau hai lượt trận, Chelsea còn phải chịu tổn thất vô cùng nặng nề khi trung vệ đội trưởng John Terry phải nhận thẻ đỏ trực tiếp sau pha chơi xấu với Alexis.
Chơi hơn người và có tâm lý thoải mái sau bàn mở tỷ số, Barcelona tiếp tục khiến cho hàng phòng ngự của Chelsea phải làm việc nhọc nhằn, còn khung thành của Cech luôn bị đặt vào thế báo động.
Sự hơn người đó đã được Barcelona cụ thể hóa bằng bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0 do công của Iniesta ở phút 44. Nếu kết quả hiện tại được giữ nguyên khi trận đấu kết thúc, đội bóng xứ Catalan sẽ thằng tiến chung kết.
Tuy nhiên, niềm vui đó của đội chủ nhà chỉ tồn tại đúng hai phút trước khi Ramires có pha tâng bóng điệu nghệ rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2 cho Chelsea. Lợi thế lại nghiêng về đội bóng thành Luân Đôn.
Giống với những gì đã diễn ra trong suốt 45 phút đầu tiên của trận đấu, Barcelona tiếp tục kiểm soát bóng tốt hơn và liên tục gây sóng gió trước khung thành của Chelsea.
Những phút cuối của trận đấu, sức ép càng được tăng lên gấp bội khiến Cech phải làm việc vô cùng vất vả. Tuy nhiên, khi mà Barcelona không thể có bàn thắng, Chelsea đã khiến cầu trường phải im tiếng khi Fernando Torres ghi bàn thắng gỡ hòa 2-2.
Với kết quả này, Chelsea đã chính thức ghi tên mình vào trận chung kết Champions League sẽ được tổ chức trên sân Allianz-Arena vào ngày 19 tháng 5 tới đây.
Wimbledon
tăng tiền thưởng kỉ lục
Các nhà tổ chức Wimbledon vừa xác nhận tổng số tiền thưởng của giải này năm nay sẽ tăng 10%, đợt tăng lớn nhất kể từ năm 1993. Cụ thể, khoản tiền thưởng 1 triệu 150 ngàn bảng Anh sẽ đợi chờ mỗi nhà vô địch đơn nam và đơn nữ, tăng thêm 50 ngàn bảng Anh so với mùa giải trước, đồng thời nhóm tay vợt sớm phải chia tay cũng cải thiện thu nhập đáng kể.
Theo đó, đợt tăng này đã giải quyết được phàn nàn của các tay vợt thứ hạng thấp khi nhóm được tăng tiền thưởng nhiều nhất chính là những tay vợt ra về từ vòng loại và vòng đấu chính thức đầu tiên lên 14 ngàn 500 bảng Anh.
Metta World Peace
bị đình chỉ thi đấu 7 trận
Đúng như dự đoán, một án phạt nghiêm khắc đã được đưa ra dành cho cầu thủ của Los Angeles Lakers sau pha phạm lỗi thô bạo bằng cùi chỏ với James Harden của Oklahoma City Thunder.
World Peace đã bị rút khỏi sâu sau khi có pha đánh nguội vào mặt cầu thủ James Harden của Oklahoma City Thunder, hành động được chính cầu thủ này lý giải là “không cố ý”. Nhưng NBA thì không nghĩ như vậy và họ đã quyết định phạt anh phải nghỉ thi đấu 7 trận để răn đe.
Với án phạt nghiêm khắc này, World Peace sẽ không thể tham dự trận đấu cuối cùng của mùa giải trước khi bước vào vòng play-off, đó là trận đấu với Sacramento Kings. Tiếp đó, anh sẽ phải vắng mặt 6 trận tiếp theo trong vòng play-off. Vòng đấu này sẽ khởi tranh vào thứ Bảy tới.
Với việc phải vắng mặt trong những trận đấu quan trọng sắp tới vì án phạt này, chắc chắn World Peace sẽ đánh mất hình ảnh của mình trong mắt người hâm mộ và cầu thủ này sẽ phải hối tiếc vì hành động của mình.
Al Jefferon và LeBron James
xuất sắc nhất NBA
tuần lễ từ hôm16 tháng 4 đến 22 tháng 4
Danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất tuần lễ từ ngày 16 tháng 4 đến 22 tháng 4 của 2 khu vực miền Tây và miền Đông đã có chủ. Người đạt danh hiệu này ở khu vực miền Tây là cầu thủ của Utah Jazz, Al Jefferson; còn gương mặt quen thuộc LeBron James giành danh hiệu ở miền Đông.
James đã dẫn dắt Heat vượt qua tuần lễ vừa rồi với 4 chiến thắng và 1 trận thua, ghi trung bình 31 điểm mỗi trận và có tỷ lệ ném thành công lên đến 58%. Cầu thủ này cũng có số lần rebound khá cao với trung bình 7 lần rưỡi mỗi trận và có 5 kiến tạo mỗi trận. Tuy nhiên, anh đã không thể góp mặt trong trận thua duy nhất ở tuần này của Miami Heat trước Washington Wizards với tỷ số 84-86. Thành tích này của LeBron James còn tốt hơn cả lần anh giành được danh hiệu này ở tuần đầu tiên của tháng 4.
Trong khi đó, Al Jefferson đã có 3 lần hoàn tất double-double để giúp Utah Jazz kết thúc tuần vừa rồi với 3 trận toàn thắng và tiếp tục nuôi hy vọng giành vé dự play-off. Cầu thủ này ghi trung bình 20 điểm và có đến 15 rebound mỗi trận. Hôm 16 tháng 4, Jefferson dẫn đầu danh sách ghi điểm của Jazz trong trận đấu với Dallas Mavericks khi ghi đến 28 điểm để giúp đội nhà giành chiến thắng 123-121, trận đấu đã phải kéo dài tới 3 hiệp phụ mới có thể phân thắng bại.
Beckham vượt mặt
hai đàn em Ronaldo và Messi
Mặc dù không còn thi đấu đỉnh cao, nhưng khả năng kiếm tiền của David Beckham vẫn chưa một cầu thủ nào sánh được.
Theo bảng xếp hạng mới cập nhật của tạp chí danh tiếng Forbes, tiền vệ của câu lạc bộ LA Galaxy, David Beckham chính là người kiểm tiền giỏi nhất trong giới cầu thủ. Đáng chú ý là cựu ngôi sao M.U kiếm tiền còn nhanh hơn Lionel Messi của Barcelona và Cristiano Ronaldo của Real Madird, hai cầu thủ xuất sắc nhất trong làng bóng tròn thế giới hiện nay.
Trên bảng xếp hạng của Forbes, Beckham kiếm được 46 triệu Mỹ kim trong năm vừa qua. Con số này có tính cả tiền lương, thưởng từ câu lạc bộ LA Galaxy, tiền tài trợ, quảng cáo từ các doanh nghiệp khác. Trong đó, riêng vụ hợp tác với hãng thời trang H&M để cho ra các sản phẩm đồ lót David Beckham đã mang về cho mình tới 37 triệu Mỹ kim.
Xếp ngay sau Beckham, cầu thủ Ronaldo, tức CR7, có thu nhập 42 triệu Mỹ kim. Năm vừa qua, tiền đạo của Real Madrid nhận được nhiều hợp đồng quảng cáo béo bở từ hãng dầu gội đầu Clear, hãng dụng cụ thể thao Nike và đặc biệt là hãng dầu nhớt Castrol. Những đoạn clip Ronaldo quảng cáo cho những hãng trên được chiếu rộng khắp trên toàn thế giới.
Lionel Messi là cầu thủ thành công nhất trên sân cỏ thế giới trong năm vừa qua, nếu xét về số danh hiệu anh đạt được. Tuy nhiên, tiền đạo của Barcelona chỉ đứng thứ 3 trong danh sách với khoản thu nhập 39 triệu Mỹ kim. Cũng như Ronaldo, Messi có nhiều hợp đồng quảng cáo từ nhiều hãng khác nhau như Adidas, Pepsi hay EA Sports… họ mang lại cho tiền đạo người Argentina khoảng 19 triệu Mỹ kim.
Xếp ngay dưới Messi là Wayne Rooney của M.U. Trên sân cỏ năm vừa qua, Rooney tiếp tục thi đấu nổi bật. Anh cũng mới được chọn vào đội hình tiêu biểu của giải Ngọai hạng Anh Premier League mùa 2011-2012. Các hãng nước giải khát Pepsi hay EA Sports… cùng với các khoản lương thưởng mang về cho tiền đạo này 24 triệu Mỹ kim.
Trong top 10, đáng chú ý, tiền vệ Kaka của Real Madrid vẫn giữ vị trí thứ 5 với con số 21 triệu Mỹ kim. Hai mùa giải gần đây, cựu Quả bóng vàng Âu châu thi đấu không thành công trên sân cỏ. Tuy nhiên, những hợp đồng quảng cáo từ các hãng lớn như Adidas vẫn chưa bỏ rơi cầu thủ người Ba tây.
Đội Tuyển Olympic Anh
“né” được Ba tây, Tây Ban Nha
Đội tuyển bóng tròn Olympic của vương quốc Anh sẽ có có hội lớn để đoạt tấm huy chương vàng Thế vận hội 2012 khi họ tránh được 2 ứng cử viên sáng giá cho ngôi vô địch là Ba tây và Tây Ban Nha.
Buổi lễ bốc thăm chia bảng môn bóng tròn nam và nữ tại Olympic sẽ diễn ra tại sân Wembley vào hôm thứ Ba, nhưng ngay từ lúc này nước Anh đã có thể nhẹ nhõm phần nào khi họ sẽ tránh được những đội bóng mạnh nhất tại vòng đấu bảng là Olympic Ba tây, Tây Ban Nha và Mễ Tây cơ.
4 đội bóng này sẽ được lựa chọn vào nhóm số 1. Anh là nước chủ nhà nên sẽ được chọn là đội số 1 ở bảng A. Tây Ban Nha là đương kim vô địch thế giới, đương kim vô địch U21 Âu châu là đội số 1 ở bảng D. Ba tây vốn có thành tích tốt qua các kỳ Olympic được chọn là đội số 1 ở bảng C. Trong khi Olympic Mễ Tây cơ sẽ là đội số ở bảng B.
Đây là cách sắp xếp hợp lý của ban tổ chức để bảo đảm sân chơi này có sự đồng đều, chất lượng cao nhất. Bên cạnh cách sắp xếp này, Ban tổ chức còn chia 16 đội tham dự ra làm 4 nhóm gồm các đội bóng Âu châu, châu Mỹ latinh, Á châu và Phi châu bảo đảm cho việc sẽ có không quá 2 đội thuộc cùng 1 châu lục nằm cùng 1 bảng.
Đội Olympic Vương quốc Anh từng vô địch môn bóng tròn nam vào năm 1912 nhưng đã không tham dự sân chơi này từ năm 1960. Họ được kỳ vọng sẽ lên ngôi vô địch năm nay. Dàn cầu thủ của họ sẽ được tuyển chọn từ những ngôi sao tinh túy nhất của 4 quốc gia: Anh, Tô cách lan, Xứ Wales và Bắc Ái Nhĩ lan. Hiện tại trong danh sách của huấn luyện viên Stuart Pearce là 80 cầu thủ để ông tuyển chọn. Trong đó có thủ trẻ được đánh giá cao nhất là Gareth Bale của Tottenham, ngoài ra có rất nhiều hảo thủ quá tuổi cũng có mặt trong danh sách như David Beckham, Ryan Giggs, Wayne Rooney, Michael Carrick , Joe Cole…
Olympic Ba tây được xem là ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch nhất là khi đương kim vô địch Argentina đã vắng mặt. Đội hình của họ gồm toàn những cầu thủ trẻ xuất sắc như Neymar, Pato, Rafael, Doughlas Costa. Tây Ban Nha cũng có một đội hình rất mạnh dựa trên bộ khung đã đăng quang giải U21 Âu châu 2011.
Trong số các đội bóng Á châu, Olympic Nhật Bản là đội được đánh giá cao nhất với sự xuất hiện của ngôi sao hiện đang chơi cho Borussia Dortmund, là Shinji Kagawa. 2 đội tuyển được nhận diện sẽ gây bất ngờ là á quân U21 Âu châu 2011 Thụy Sỹ cũng như Senegal khi họ có cặp tiền đạo được xem là chơi ăn ý nhất giải Ngọai hạng Anh hiện nay: đó là Demba Ba và Papis Cisse hiện đang đá cho Newcastle.
Ở môn bóng tròn nữ, đương kim vô địch Hoa Kỳ cùng Đội tuyển Anh và đương kim vô địch thế giới Nhật Bản sẽ là 3 đội đựơc xếp vào nhóm số 1 với sự tham dự của 12 đội. Trận chung kết môn bóng tròn nữ sẽ được tổ chức vào ngày 9 tháng 8. Còn trận chung kết bóng tròn nam sẽ diễn ra sau đó 2 ngày. [THS]
Theo báo cáo lợi tức Apple công bố hôm thứ Ba, trong giai đoạn từ tháng Giêng đến tháng 3 năm 2012 (tam cá nguyệt đầu của năm 2012 và là tam cá nguyệt thứ nhì của tài khóa 2012), hãng đã bán được 35 triệu iPhone, gần như gấp đôi so với lượng bán iPhone cùng thời kỳ năm trước.
Trong tam cá nguyệt thứ nhất năm 2012, Apple cũng đã bán được gần 12 triệu máy tablet iPad. Lượng bán iPad thấp hơn một chút so với dự báo của các phân tích gia nhưng cũng đã gấp 2 lần rưỡi so với cùng mức bán tam cá nguyệt đầu tiên năm 2011. Lượng bán máy Mac tăng trưởng 7% đạt tới 4 triệu chiếc, nên cũng thấp hơn so với dự báo.
Lợi tức của Apple trong ba tháng đầu năm 2012 là khỏang 11 tỷ rưỡi Mỹ Kim, gần gấp đôi so với cùng thời kỳ năm ngoái.
Doanh thu 3 tháng đầu năm 2012 của Apple là 39 tỷ 200 triệu Mỹ Kim. So với cùng thời kỳ năm trước, doanh thu của Apple tăng 59%, phần lớn do kinh doanh tốt tại thị trường Á, đặc biệt là Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan.
58% doanh thu của Apple do iPhone mang lại. Ba năm về trước, doanh thu từ iPhone chỉ chiếm 38% tổng doanh thu của Apple.
Sau khi Apple công bố báo cáo lợi tức, cổ phiếu của Apple trên các thị trường chứng khoán Hoa kỳ đã lập tức tăng thêm 7%, đạt gần 600 Mỹ kim, mặc dù trước đó đang có xu hướng giảm.
Bán hết vé sự kiện WWDC 2012 của Apple
Hội thảo các phát triển gia Worldwide Developers Conference vừa được Apple ấn định ngày diễn ra từ 11 đến 15 tháng 6 tại San Francisco, thuộc California, nhưng vé tham dự đã hết veo với giá 1 ngàn 599 Mỹ kim.
Chỉ sau 2 giờ xác nhận thời gian tổ chức sự kiện WWDC 2012, ban tổ chức đã thông báo hết vé. Sự kiện này từng được Apple giới thiệu các sản phẩm mới của hãng.
Theo như những hé lộ ban đầu của Apple thì sự kiện năm nay sẽ có hơn 100 buổi giới thiệu liên quan đến iOS và OS X, các dịch vụ ứng dụng, công cụ phát triển, đồ họa, phương tiện truyền thông, trò chơi và nhiều hơn nữa.
Đây là sự kiện quan trọng để các nhà phát triển nhu liệu và hard-drive cho iOS và OS X hiểu sâu hơn về hệ điều hành của Apple từ đó sẽ có những cách thức phù hợp để phát hành những ứng dụng lên App Store và Mac App Store.
Những người kém may mắn không có vé để tham gia sự kiện này sẽ được xem lại các video tất cả sự kiện do Apple cung cấp ngay sau khi hội thảo kết thúc.
Ấn “vượt mặt” Mỹ trong phát tán thư rác
Ấn Độ vừa “vượt mặt” Hoa Kỳ để trở thành quốc gia có lượng thư rác phát tán nhiều nhất trên hành tinh do sự tăng trưởng quá nhanh của internet.Rất nhiều người mới sử dụng internet chưa có kinh nghiệm đã trở thành nạn nhân của tội phạm kỹ thuật cao.Khoảng 80% thư rác được chuyển qua các máy điện toán bị hacker kiểm soát. Khi máy điện toán nằm trong quyền thao túng của hacker thì máy điện toán đó lại trở thành phương tiện để gửi thư rác sang máy điện toán khác.Sophos ước tính, khoảng 9.3% thư rác trên thế giới được chuyển qua máy điện toán ở Ấn Độ. Xếp ở vị trí thứ nhì là Hoa Kỳ với 8.3% và thứ ba là Nam Hàn 5.7%.Các mạng xã hội như Facebook, Twitter và Pinterest trở thành nơi phát trán thư rác thường xuyên.
Apple mất thương hiệu “iPad” tại Trung Quốc
Proview Technology, công ty được tòa án Trung Quốc thừa nhận quyền sở hữu thương hiệu iPad cho biết, họ sẵn sàng thương thuyết với Apple để tìm ra giải pháp có lợi cho cả hai.Giải pháp mà công ty có trụ sở chính đặt tại Thâm Quyến (của Trung Quốc) nhắc đến ở đây, ai cũng hiểu là Apple sẽ phải bỏ ra một khoản tiền để sản phẩm tablet của mình được phép lưu hành tại đất nước đông dân nhất thế giới.
Theo một thông báo từ tòa án Trung Quốc, Apple đã thua kiện trong vụ bản quyền thương hiệu iPad tại Trung Quốc. Giới chức cơ quan chuyên bản quyền của Trung quốc vừa chính thức công bố, Proview Technology là đơn vị sở hữu thương hiệu này tại Trung Quốc. Sau khi thông báo kể trên được đưa ra, tòa án Quảng Đông cũng ngay lập tức đưa ra thông điệp, sẵn sàng sắp xếp một vụ thương thuyết giữa hai bên, nhằm tìm ra giải pháp.
Chính phủ Trung Quốc cũng cho biết quan điểm cứng rắn nhằm bảo vệ thương hiệu và quyền sở hữu trí tuệ của các công ty nội địa, nhưng họ cũng đưa ra thông điệp, không muốn hàng trăm ngàn công nhân trong dây chuyền sản xuất iPhone, iPad gặp phải những gián đoạn trong công việc.
Luật sư đại diện cho Proview cho biết, công ty mong đợi một sự sắp xếp từ phía Apple, tất nhiên đi kèm với đó là một khoản phí bản quyền. Proview, một công ty sản xuất màn hình máy điện toán và đèn LED, khẳng định, họ đã ghi danh bản quyền thương hiệu iPad từ hơn một thập niên trước. Hiện phía Apple vẫn chưa có bất kỳ bình luận nào về vụ việc nói trên.
ITC ủng hộ Motorola
trong vụ kiện với Microsoft
Ủy ban mậu dịch Quốc tế Hoa Kỳ (gọi tắt là ITC) đã ra phán quyết sơ khởi khẳng định, Microsoft đã vi phạm các bằng sáng chế của Motorola Mobility trong các máy chơi videogame Xbox 360 nổi tiếng.
Thẩm phán David Shaw đã ủng hộ 4 trong số 5 cáo buộc của Motorola cho rằng tài sản trí tuệ của hãng này đã bị sao chép trong nhu liệu Xbox.
Trả lời phỏng vấn của hãng thông tấn AFP qua email, Microsoft nhấn mạnh như sau: “Tuyên bố ngày hôm nay của thẩm phán mới là bước đầu tiên trong tiến trình dẫn tới phán quyết cuối cùng của ITC. Chúng tôi vẫn tin tưởng ITC cuối cùng sẽ ra phán quyết có lợi cho Microsoft, còn Motorola sẽ phải thực hiện cam kết của họ sẵn sàng cung cấp các bằng sáng chế một cách công bằng và hợp lý.”
Dự kiến phán quyết cuối cùng của ITC, cơ quan gần như có tính chất pháp luật liên bang, sẽ được đưa ra vào cuối năm nay.Một phán quyết bất lợi đối với Microsoft sẽ buộc công ty có trụ sở ở Redmond, tiểu bang Washington, này phải tìm kiếm một thỏa thuận với Motorola nếu không sẽ có nguy cơ bị cấm bán Xbox ở Hoa Kỳ.
Hãng Sprint lỗ hơn 860 triệu MK trong Tam cá nguyệt thứ nhất
Hãng viễn thông Sprint vừa công bố báo cáo lợi tức trong Tam cá nguyệt thứ nhất vừa qua, từ đó cho thấy tình trạng kinh doanh “xám xịt” vẫn đang đeo bám hãng viễn thông lớn thứ ba Hoa Kỳ.
Trước đó, giới phân tích đã nhận định Sprint sẽ tiếp tục vấp phải nhiều khó khăn trong Tam cá nguyệt đầu năm 2012, và Wall Street dự đoán hãng viễn thông này sẽ bị lỗ 42 cent mỗi cổ phiếu trong tổng doanh thu 8 tỷ 710 triệu Mỹ kim.
Tuy nhiên, Sprint đã có kết quả khả quan hơn đôi chút so với mức đánh giá đó, khi họ chỉ ghi nhận mức lỗ là 29 cent mỗi cổ phiếu hay tổng mức lỗ là 863 triệu Mỹ kim, trong doanh thu đạt 8 tỷ 730 triệu Mỹ kim.
Ngoài ra, hãng viễn thông lớn thứ ba của Hoa Kỳ còn cho biết, họ đã bổ sung thêm 263 ngàn khách hàng trong Tam cá nguyệt thứ nhất vừa qua, nhờ việc phân phối iPhone của Apple.
Tam cá nguyệt thứ tư năm 2011, Sprint từng thông báo mức thua lỗ khổng lồ tới 1 tỷ 300 triệu Mỹ kim, dù Apple iPhone đã giúp cho họ có thêm 1 triệu 600 ngàn khách hàng mới.
Với việc để lỗ đến 863 triệu Mỹ kim trong Tam cá nguyệt thứ nhất, Sprint chỉ có thể tự an ủi rằng dù sao thì kết quả đó vẫn… tích cực hơn so với Tam cá nguyệt thứ tư năm 2011.
Microsoft sắp tung dịch vụ nhạc online mới
Giới thạo tin vừa cho hay, hãng Microsoft đang tích cực chuẩn bị để tung ra một dịch vụ nhạc online mới tại sự kiện thường niên E3 vào cuối năm nay.
Dịch vụ nhạc nói trên có tên là Woodstock, và được cho là có thể hoạt động trên nhiều hệ điều hành khác nhau, gồm Xbox, Windows 8, Windows Phone, iOS và Android. Người dùng có thể truy cập Woodstock thông qua ứng dụng chuyên biệt dành riêng cho mỗi hệ điều hành.
Giới thạo tin cho biết thêm rằng, dịch vụ nhạc mới của Microsoft sẽ nhắm tới việc cạnh tranh với Spotify, bằng việc cho phép người dùng nghe nhạc không giới hạn.
Ngoài ra, Woodstock còn được cho là sẽ họat động với Facebook, nhằm tăng cường tính chia sẻ của dịch vụ. Woodstock chính là một phần trong kế hoạch “đổi gió” xuất phát từ thương hiệu Zune của Microsoft.[THS]
Văn nghệ sinh viên Berkeley:

H01: Chiều 21-4, Hội Sinh viên Việt Nam tại Đại học Berkeley đã tổ chức văn nghệ chủ đề “Stolen: Nụ sen trắng” tại Zellerbach Hall với hơn nghìn khán giả tham dự.

H02: Tuyết vui đùa cùng bạn trong đêm Tết Trung Thu.

H05: Cuộc đời của Tuyết, dù mới 12 tuổi, và nhiều thiếu nữ khác đã trở thành những Thuý Kiều thời đại, bị bán làm nô lệ tình dục để trả nợ cho gia đình.
Hơn 50 sinh viên đã góp công sức thực hiện chương trình, tuy có những sơ xuất về âm thanh, về thời gian chuyển cảnh, sự nhiệt tâm của sinh viên đã để lại cho khán giả những suy tư về một tệ nạn đang lan tràn tại Việt Nam và nhiều nơi.
Tôi nghĩ không có từ ngữ nào đúng hơn và hay hơn là “mất nết” dùng vào trường hợp này. Họ chưa đến nỗi hư hỏng, chưa đến nỗi sa đọa mà thật ra chỉ là “đồ mất nết” như các bậc phụ huynh thường mắng mỏ con cái khi làm chuyện gì vượt ra ngoài phạm vi lễ giáo của gia đình. Ở đây là sự vượt qua lễ giáo của dân tộc từ lâu đời, người phụ nữ VN được ca tụng là đoan trang, thùy mị. Tất nhiên, từ khi du nhập đời sống văn hóa Tây phương, hội nhập với thế giới, mỗi ngày người phụ nữ được “cởi mở” hơn, được tháo bỏ những ràng buộc luân lý khắt khe, được giao tiếp rộng rãi ngoài xã hội và bình đẳng với nam giới. Nhưng như thế không có nghĩa là người phụ nữ Viêt Nam không còn giữ tính cách đoan trang, thùy mị vốn có của mình. Đó cũng chính là nét đẹp, là cách thể hiện một nền văn hóa Á đông được nhiều nước tôn trọng. Dù bạn sống ở bất cứ đâu, tính cách đặc trưng đó không bao giờ thay đổi, dù bạn có thay đổi để biến thành một cô gái “văn minh như Mỹ, như Tây”. Điều đó cũng chẳng có gì là lạ nếu bạn vẫn giữ được nét đẹp thanh cao của riêng mình. Dư luận không khắt khe và “cổ hủ” đối với những thiếu nữ “mới” như vậy. Hơn thế, nếu cái “mới” ấy mang lại một điều gì đó đáng hãnh diện cho một cô gái Việt, bạn sẽ được tôn trọng. Còn nếu nó chỉ là sự hợm hĩnh, sự bắt chước, học đòi những cái “mốt” lố lăng thì chắc chắn chẳng còn gì là đẹp, chẳng có gì đáng hãnh diện, chẳng còn gì giống với một cô gái VN nữa.
Tôi nói như thế để dễ dàng tường thuật với bạn đọc về cái sự “mất nết” của một số không ít những cô gái trẻ ở Sài Gòn trong tuần vừa qua khi họ đón tiếp thần tượng Big Bang của họ từ phi trường Tân Sơn Nhất đến khách sạn và nơi thần tượng biểu diễn.
Cuộc tiếp đón linh đình
Nhóm nhạc nổi tiếng của Hàn Quốc Big Bang đã đến TP Sài Gòn vào tối 13-4 để trình diễn trong đại nhạc hội SoundFest 2012 quy tụ nhiều nghệ sĩ trong và ngoài nước. Hàng ngàn người hâm mộ trẻ đã tập trung để chào đón thần tượng nhưng lại thất vọng vì nhóm nhạc ra khỏi sân bay bằng cổng VIP.
Họ không biết chính xác thời gian Big Bang sang Việt Nam, nên có những lời bàn tán nhiều giờ giấc khác nhau từ 21 giờ, 22 giờ và cả 23 giờ nên nhiều người hâm mộ trẻ đã phải túc trực tại sân bay từ chiều để chờ đón thần tượng. Người hâm mộ phần lớn là các cô gái, một số chàng trai tuổi chừng trên dưới 20, đứng cầm băng rôn, biểu ngữ dọc hai bên lối ra vào ở khu vực quốc tế sân bay Tân Sơn Nhất. Họ hát vang những bài hát quen thuộc của thần tượng trong khi chờ đợi cho có…. khí thế!
Một rừng áo trắng, áo vàng thêu chữ Big Bang phủ kín khắp khu vực sân bay quốc tế. Lực lượng an ninh sân bay phải cực nhọc mới thông được lối ra cho khách.
Bật khóc vì không được nhìn thấy thần tượng
Khoảng 22 giờ 30 Big Bang đến TP Sài Gòn nhưng cũng như các nhóm nhạc nổi tiếng khác, Big Bang đi cổng VIP để tránh rừng người hâm mộ. Đến khi phát hiện ra thì người hâm mộ trẻ lại thất vọng không được tận mắt nhìn thấy thần tượng, không được nắm vạt áo thần tượng cho có tí… hơi ấm, nhất là không có được tấm ảnh nào của thần tượng. Một số cô gái bật khóc nức nở. Họ khóc… hồn nhiên, đau đớn cứ như bị tình nhân bỏ rơi ngang đường! Khách du lịch quốc tế ở sân bay đều ngớ người ra nhìn, họ không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Khi biết lịch trình thần tượng sẽ đến ngay sân vận động Phú Thọ để tập luyện cho phần trình diễn trong đại nhạc hội Soundfest Việt Nam 2012, một số người hâm mộ vội vã lên xe đuổi theo thần tượng. Họ lại đeo bám 5 chàng trai xứ Hàn ở điểm tập luyện, và tất nhiên là trong buổi biểu diễn chính thức vào lúc 20 giờ tối 14-4 vừa qua.
Chương trình đại nhạc hội Soundfest Việt Nam 2012 sẽ diễn ra lúc 14 giờ ngày 14-4 tại sân vận động Phú Thọ quy tụ nhiều ca sĩ Việt Nam: Phương Vy, Suboi, Phạm Anh Khoa, Tiến Đạt, Hà Okio, Thanh Bùi, Bức Tường, MicroWave, Unlimited và vài nghệ sĩ quốc tế: Aio Cruz, Kimberly Caldwell, Tata Young. Nhưng những nghệ sĩ đó bị lu mờ hoàn toàn trước Big Bang. Nhóm Big Bang mới thật sự là “cây đinh” của chương trình với số người hâm mộ khổng lồ.
Theo nhiều tờ báo và nhiều trang chuyên mục về ca nhạc ở VN ca tụng: Big Bang là một nhóm nhạc hip hop Hàn Quốc gồm 5 thành viên: Seungri, G-dragon, Tae yang, T.O.P và Dae sung. Không giống như bao nhóm nhạc nam khác, họ đã thay đổi cái nhìn khác cho khán giả, không cần ngoại hình bắt mắt, chỉ cần tài năng là đủ để nổi tiếng. Mỗi thành viên trong nhóm đều có một tài năng riêng, đều có khả năng hát, phối hợp tốt, biết sáng tác nhạc và vũ đạo nhuần nhuyễn. Dưới sự dẫn dắt của YG Entertainment, Big Bang liên tiếp phát hành những chuỗi single và EP và đạt được những thành công đáng kể. Rồi đoạt những giải thưởng “cao quý” như “Seoul Gayo Daesang”, giải thưởng của Truyền hình cáp Nhật Bản với hạng mục “Nghệ sĩ mới”, được đề cử ở hạng mục Worldwide Act và giành chiến thắng nhờ 58 triệu lượt phiếu bầu của người hâm mộ…
Với những hàng tin và lời tâng bốc “có cánh” như thế càng khiến cho các fan như được thổi dầu vào lửa, đêm ngày nung nấu chờ mong “Big Bang của mình” đến Sài Gòn. Khi cuộc chờ đón ở phi trường Tân Sơn Nhất không thành, các fans lại quay sang chờ ở nơi trình diễn.
Cuộc chờ đợi
hứng thú và đau khổ
Chờ đợi mệt lả dưới nắng nóng gần 10 tiếng để chỉ được nhìn, được nghe thần tượng biểu diễn đúng 30 phút, giới hâm mộ Big Bang dường như chưa thỏa sự cuồng nhiệt, trông đợi bấy lâu của mình.
Dù rằng đến 14 giờ ngày 14-4, nhóm “Siêu nhạc hội Soundfest” mới bắt đầu, nhưng từ gần 10 giờ sáng đã có rất đông khán giả có mặt ở sân vận động Phú Thọ, TP. Sài Gòn chờ được mở cửa để vào sớm, tìm chỗ gần sân khấu nhất. Và dù đến 20 giờ Big Bang mới xuất hiện nhưng khi các cổng vừa mở (13 giờ) thì hàng ngàn khán giả với nón lá, mũ, dù, áo mưa… đã kéo vào từng đoàn, ngồi chờ dưới nắng gắt rồi trận mưa rào bất ngờ đổ xuống. Đúng 14 giờ, không khí sân vận động bắt đầu nóng lên khi những thanh âm của rock, rap được dùng để “khởi động” (bởi các nhóm nhạc, ca sĩ: Unlimited, Bức Tường, Microwave, Tiến Đạt).
Chính vì được khuấy động, nhún nhảy, hò hét không ngừng nghỉ, và càng về chiều tối, sân vận động càng đông nghẹt nên dù Big Bang - nhóm nhạc được trông đợi nhất chương trình - chưa xuất hiện, khán giả bắt đầu hỗn loạn và rồi trở nên hoảng loạn khi thấy liên tiếp những “người hâm mộ đáng thương” ngất xỉu được dìu, bồng, cõng, khiêng trên băng ca đưa về khu vực cấp cứu.
Ngất xỉu, co giật
trước khi thần tượng hát
Càng gần đến giờ diễn của Big Bang, số người ngất xỉu lẫn co giật được mang ra khỏi sân càng nhiều hơn (đều là nữ, trong độ tuổi rất trẻ). Chương trình đã tạm ngưng theo yêu cầu của bộ phận an ninh (như MC thông báo). Dẫu mệt đến kiệt sức, nhưng vì quá yêu thần tượng nên chẳng ai muốn ra khỏi đám đông để lấy nước, thức ăn (miễn phí); và nếu muốn đi thì các bạn cũng chẳng thể di chuyển được vì người nối người đến không còn khoảng cách. Thế nên, khi những chàng trai từng làm mê đắm giới hâm mộ VN qua băng đĩa, truyền hình bước ra sân khấu, sân vận động như vỡ tung bởi tiếng hú, tiếng hét. Chọn những bản nhạc mà fan cũng có thể hát theo (dù là tiếng… Hàn), 5 chàng trai của Big Bang trong những giai điệu sôi động, vũ điệu điên cuồng cùng những câu chào hỏi (bằng tiếng Anh) ngắn gọn cứ thế làm đảo điên, nghiêng ngả hơn chục ngàn khán giả.
Đánh mất thể diện cá nhân
và cả nền văn hóa VN
Và điều không mong đợi lại tiếp tục xảy ra! Khi âm nhạc càng sục sôi, Big Bang càng cuốn hút thì sự chen lấn, xô đẩy để đến gần hơn, dù chỉ một bước chân, càng dữ dội. Hệ quả là nhiều người bị ngất xỉu vì đói lả.
Thế nên, Ban tổ chức (BTC) buộc phải tạm ngưng lần nữa, xoa dịu cơn nóng; và Big Bang đã phải kêu gọi mọi người lùi ra sau để chương trình không bị gián đoạn. Vậy nhưng khi nhóm hát lại, sự cuồng nhiệt vẫn đâu vào đấy. Lo sợ tình trạng ngất xỉu tăng lên, không chỉ mang nước đưa tận tay người xem, BTC còn dùng những vòi xịt để phun nước xuống khán giả nhằm… hạ nhiệt. Đáng tiếc, khi tình hình tạm ổn cũng là lúc Big Bang chào tạm biệt (vì nhóm chỉ hát 6 bài theo đúng chương trình). Và khi chương trình vẫn còn hơn 2 tiếng với những tên tuổi quốc tế khác, nhưng ngay khi Big Bang kết thúc 30 phút trình diễn của mình, cũng những người cố sống cố chết giữ chỗ trước đây đã bỏ vị trí, ào ào chạy ra cổng với mong muốn được thấy thần tượng lần nữa mà chẳng màng đến các nghệ sĩ khác đang biểu diễn tiếp theo sau đó. Cảnh tượng những cô gái rất trẻ cố bám mình theo xe của nhóm Big Bang, chạm tay vào kính xe rồi khóc lóc vật vã, ai nhìn thấy cũng xót xa và cảm thấy xấu hổ. Họ đã tự đánh mất thể diện của chính mình và tất nhiên là ảnh hưởng tới cả nền văn hóa Việt Nam.
Một nỗi nhục quốc thể khác
Một chuyện khác còn “bi thảm” hơn mới xảy ra ít hôm trước đó. Câu chuyện fan xúm nhau hôn lên chiếc ghế thần tượng Bi/Rain ngồi hôm trước trong Nhà hát Lớn Hà Nội khi ca sĩ này đến biểu diễn trong chương trình gọi là “Giao lưu Văn hóa Việt Hàn”. Một thứ chuyện như điên cuồng, ngớ ngẩn làm nhục quốc thể.
Các bạn trẻ có thể và có quyền yêu quý và hâm mộ, có thể nhịn ăn xếp hàng mua vé, có thể chen lấn xin chữ ký, mặc áo khoác giữa mùa hè nóng bức cho giống thần tượng... là thứ chuyện thường tình trên thế giới hiện nay. Như các fan của Messi, của Ronaldo nồng nhiệt chào đón thần tượng bóng đá của mình. Nhưng ái mộ đến mức xúm nhau hôn chỗ ngồi của thần tượng thì... có lẽ là việc làm có một không hai trên thế giới. Nhiều bạn trẻ đứng đắn hơn đã cho đó là hành động làm nhục quốc thể, không thể tha thứ.
Chưa hết, việc phát cuồng vì “thần tượng” dẫn đến hành động mù quáng hơn khi có người sẵn sàng chấp nhận “tình một đêm” để có được tấm vé vào xem “thần tượng” biểu diễn. Khi giá vé xem chương trình Super Junior ở Mỹ Đình sốt theo mức phát cuồng của fan, được mô tả là “chưa từng có”, giá vé nhảy cóc từ 1 triệu lên đến bất cứ giá nào.
Một fan nữ “tuổi tin” không có tiền, không mua được vé, muốn là một trong số 40.000 fan mặc áo da trời có mặt tại Mỹ Đình để được “một lần trong đời” nhìn thần tượng bằng xương bằng thịt, một nữ sinh lớp 11 đã “trao đổi” trắng trợn: “Em yêu Super Junior nên nếu như anh muốn em qua đêm với anh để nhường cho em chiếc vé, em sẽ sẵn sàng.”
Trách nhiệm thuộc về ai?
Những chuyện như thế này lần đầu tiên mới thấy ở VN. Người ta tự hỏi có phải vì nền giáo dục mất thăng bằng, học cho có thành tích, cho có chữ nhét vào cặp sách. Đến nỗi các nhà sử học phải ngao ngán than rằng: “Lịch sử cha ông VN thì dốt đặc, số không nhiều hơn số trung bình, nhưng lịch sử các nhóm nhạc Hàn Quốc thì thuộc vanh vách.” Lỗi đó thuộc về nhà trường, phần khác cũng thuộc về gia đình không quan tâm tới con cái hoặc chiều chuộng các cậu ấm cô chiêu quá mức, muốn gì được nấy. Nhưng trong vấn đề này phải kể đến tác hại lớn của một số phương tiện truyền thông.
Theo chuyên gia tâm lý Phạm Phúc Thịnh (chuyên viên tư vấn Trung tâm Nhịp cầu hạnh phúc) phân tích: “Một trong những nguyên nhân không kém phần quan trọng tạo nên hiện tượng cuồng loạn này chính là sự tác động của các phương tiện truyền thông hiện nay. Giới trẻ biết đến các nhóm nhạc Hàn Quốc một phần thông qua phương tiện truyền thông. Nếu truyền thông bớt những bài viết ca ngợi đến ‘chân tơ kẽ tóc’ của các ca sĩ thần tượng thì sẽ ít đi hình ảnh hàng ngàn fan đứng ở sân bay chờ thần tượng và có những cảnh khóc lên, khóc xuống khi không gặp được thần tượng hoặc thần tượng sụp đổ.”
Những chương trình về K-pop phát trên nhiều kênh truyền hình với thời lượng quá dày đặc có ý nghĩa tôn vinh đã khiến khán giả trẻ tin rằng thần tượng của họ là thần thánh, hoàn hảo đến từng centimet. Xin mượn một đoạn bình luận của một độc giả ở Sài Gòn để tạm làm đoạn kết cho câu chuyện “mất nết” này.
Bạn Lê viết trên báo: “Con cháu tôi mà như đám này là tôi đánh cho tới khi nào bỏ được cái tật này thì thôi. Cha mẹ ở nhà làm ăn cực khổ để kiếm tiền nuôi các em thì các em có thương có khóc như vậy không? Sự việc này xảy ra thì có phần lỗi đóng góp rất nhiều ở các phương tiện thông tin đại chúng, từ đài truyền hình tới báo đọc, báo mạng, lúc nào cũng truyền thông, cổ súy cho những ngôn từ nào là ‘thời thượng’, ‘sành điệu’, tivi có hẳn kênh chuyên phát những bài hát ‘nghe không nổi’, ca sĩ thì tóc xanh tóc đỏ, quần áo dị hợm, nhảy nhót lung tung. Giá trị thật của những giá trị đã bị đánh mất từ những cái đánh bóng như thế. Hỏi sao đám trẻ không nhao nhao mê mẩn những cái gì đó mơ hồ chứ không có thật là vậy!”
Văn Quang
20-4-2012
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()