A+ A A-

Đến nao thì được thử hài

 

LÊ ĐOÀN GIA CÁT

Việt Tribune

 

Nàng đã bắt đầu bước nhầm đường từ lúc nào thế nhỉ? Cho đến khi nhận ra mình đã sang đến phía bên kia con đường, nàng ngoái nhìn lại như là không thể kháng cự được, nhưng chỉ thấy một màn đêm dày đặc sương phủ mờ kéo tất cả các giác quan của nàng vào một vùng phù vân u huyễn.

 

Nàng lạnh.

 

Cái lạnh của một ngày hạ. Khi thấy thời gian người xa người cứ càng dài ra. Đã có được một lần gặp nhau. Đã có được nhiều lần gặp nhau. Đã nghĩ về những ngày sẽ còn được gặp nhau.

 

- "Mi chẳng có tình yêu gì cả đâu. Chỉ là một kẻ hành hương về đồi thiêng cô độc. Nếu chỉ biết bám lấy những hăm hở trước mắt, mi sẽ chỉ càng cô độc một mình từ nay mà thôi. Mi chẳng còn sức lực nhiều nữa đâu. Thời gian dành cho mi cũng không còn nhiều lắm đâu. Nếu cứ như thế này, mi sẽ chết cháy từ từ đấy..."

 

-Tôi hiểu mà. Cảm giác này...

 

Một tiếng nói cứ vang vọng đến từ đám lá rừng trên cao khi nàng đang bước đi trong một khu rừng thật sâu. Khi ánh nắng đã tắt, tiếng chim hót cũng tắt lịm. Nàng bị bứt ra khỏi thế giới thật bất ngờ và phi lý - như thể không còn một giá trị quy chiếu nào cho nàng dựa vào nữa. Như bị hạ một cú nốc ao không hề được báo trước. Thiên đường chỉ là ảo ảnh. Những trải nghiệm của sự run rẩy chưa từng có trong đời. Nàng thực sự sợ. Nàng thấy nàng bỏ mặc nàng đến nỗi có thể chết rục xương trong vùng rừng tối u u đó. Không thấy được gương mặt người bên cạnh. Chỉ là một bóng người đen. Nắm lấy tay nàng. Nàng tự nói, đáng thương quá nàng ơi!

 

Nàng lạnh.

 

Cái lạnh của một cú xô. Khi chợt hoảng hốt nhận ra lòng người cùng người còn vời vợi quá. Đã có được một lần tin nhau. Đã có được nhiều lần tin nhau. Đã nghĩ về những lần sẽ còn được nhìn vào mắt nhau.

 

Nàng đang được nắm lấy bởi một bàn tay không ấm cũng không lạnh, cao kiêu nhưng nhã nhặn làm nàng chỉ biết bước theo bằng tất cả trọn vẹn chu toàn còn sót lại. Đừng nghĩ gì đến những thứ đã đánh mất, những gì đã bị số phận tước đoạt. Hãy nghĩ đến những gì đang có, để sống tiếp, để sống nốt nàng ơi. Càng vào sâu. Càng vào sâu. Ngào ngạt mùi cỏ cây. Những tán lá đan quyện không làm cho ánh mặt trời xuyên qua được. Mặt đất ẩm ướt, quấn bệt vào giày làm từng bước chân trở nên thật khó khăn. Nhưng nàng vẫn cứ bước một cách khó nhọc và co ro, cầu mong sao thoát ra được cảm giác lềnh bềnh này. Nàng cần thêm sức mạnh, cần biết bao nhiêu, nàng cần cả thêm thời gian, và cần cả thêm một tiếng nói ra lệnh trong nàng, “thôi rồi, vậy là ý trời rồi, phải bứt đi thôi, nàng ơi!”

 

 

Đó là một giấc mơ mới nhất của nàng, không hiểu sao thỉnh thoảng vẫn hiện về rồi nhẹ nhàng vụt qua và biến mất không để lại hậu quả nào. Chỉ vì thỉnh thoảng vài lần giấc mơ đó cứ thoáng về nên nàng lại thường nhớ lại, như lúc này.

 

Nàng lạnh.

 

Cái lạnh của một quyết định. Khi chợt thấy lòng mình cũng bê tha không kém lòng người. Đã có được một lần bê tha cho tận. Đã có được nhiều lần bê tha trong trẻo. Đã nghĩ về những lần sẽ còn được bê tha trong nâng niu còn lại của cuộc đời. Cuộc đời thoắt ẩn thoắt hiện cho ta gặp nhau.

 

Khi nàng đang đọc lại câu viết lúc trước, "Tôi không có gì để mất. Chỉ có cuộc sống này thôi. Hoặc tôi đã có tất cả để mất. Cứ bước, cứ bước. Để tìm kiếm. Để bắt gặp. Điều mà tôi đã thấy. Điều mà tôi có thể thấy"...

 

Khi cuộc sống cứ mở ra rồi khép lại từng cơn. Kéo dài cho đến khi này, khi nàng ngồi trong một góc nhỏ café trong một màn sương đặc quánh xung quanh. Trời đã quá khuya.

 

Nàng lạnh.

 

Cái lạnh của một áp má. Khi mệt mỏi một mình trở về trong chuyến xe đêm. Đã có được một chuyến xe đưa về miền nụ cười. Đã có được những chuyến xe đưa về những quấn quít nồng nàn. Những chuyến xe cuốn xa.

 

Còn những gì mà nàng chưa trải qua không? Còn cảm giác nào chống chếnh như lúc này nữa không? Nàng biết rằng mọi việc có thể buông tay bất cứ lúc nào. Bất cứ ở đâu. Nhưng vì nàng đã chứng kiến và hứng chịu nhiều xa nhau cho đến lúc này rồi. Những gập ghênh góc cạnh của những mối quan hệ, lâu rồi nàng nhận ra rằng, nàng đang tròn mình lại vì sợ hãi. Sợ những góc cạnh của nhau làm bén ngót đến tận những đầu ngón tay vì run rẩy cảm xúc.

 

Sự thinh lặng muôn trùng, đang ập xuống như một bức màn.

 

Nàng lạnh.

 

Cơn lạnh của một ngút ngàn. Khi nàng nhói ra rằng sẽ vẫn còn mịt mùng nhau. Đã có được một mịt mùng chia xa. Đã có được những mịt mùng chối bỏ. Những mịt mùng dối lòng. Khi lòng vẫn chưa vượt qua được lòng...

 

Khi lòng nàng vẫn cứ làm lòng nàng háo hức. Háo hức khám phá cuộc sống. Háo hức trải nghiệm cuộc sống. Chen lẫn đôi khi là một câu hỏi nàng dành cho nàng, một khắc nghiệt thủ thỉ : Đến nao nàng được thử hài??

 

Trải dài theo câu hỏi đó là những câu trả lời cũng đôi khi : Cuộc sống đang đi đến một đoạn bình phẳng đó thôi. Khi lòng nàng tự định rằng nàng đang bình phẳng. Sau những trải nghiệm, sau những đau đáu về chữ con người là gì, cuộc đời là gì.

 

Khi nàng cũng bình phẳng đưa mắt nhìn ra những buổi chiều chen chân xô đẩy về từng ngày, rằng mọi háo hức của nàng vẫn mãi mãi chỉ là những bức màn. Lúc nàng mệt mỏi lúc nàng hoang mang và cả lúc nàng thấy tuyệt vọng đôi chút, khiến nàng đặt cho thế giới quanh nàng thành một chữ là bãi rác. Lúc nàng tự vực mình dậy được tạm thời, thấy nàng thênh thang từng ngày nắng mới, thấy rộng rãi vung tay những khả năng bản thân của nàng.

 

Để nàng vực lại dậy được những rách nát ê chề mà nàng đã góp tay xé toạc nó ra. Đôi khi nghĩ, chỉ cần hai người trong cuộc ngồi lại và nói chuyện thẳng thắn với nhau, thì sẽ khâu vá lại được nhiều vết thương. Nhưng quả thật không được, hoàn toàn không dễ dàng lại được, tuy nàng cũng không biết rằng tại sao lại không được.

 

Có thể vì lòng nàng còn chật hẹp. Có thể vì cách nàng thể hiện đã là sai lầm với người khác. Vì nàng bất tài. Vì nàng đa đoan. Vì cuộc đời quá đa đoan. Vì con người quá là con người. Và vì nàng yêu đời. Có thể vì lòng nàng đã đóng một cánh cửa : mọi duyên đã hết. Có thể vì lòng người cũng đã bày rằng với nàng là thế. người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người...

 

Mọi hành động của nàng, của người trong những cơn biến động tâm lý bất định, sai lầm có, ghê tởm có, đáng thương có. Rồi có những gặp lại người khác tạo cho mình yên ổn để thủ thỉ tâm sự. Vậy đó, một mối liên hệ giữa người và người. Hiếm có ai có thể câm lặng để sống suốt đời nếu không là dị tật bẩm sinh. Khi còn nhỏ, nàng thường được đọc nghe hàng đêm những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện cổ tích với không khí thần kỳ, của huyễn hoặc thế gian tốt đẹp. Đẹp như đoạn kết khi nàng Tấm có cơ hội trả thù. Nàng đã hả hê với câu đúc kết, ở hiền gặp lành.

 

Cho tới khi nàng có đủ nhận thức, có đủ trí óc đối đầu với cuộc đời, tức là có đủ nhận thức rằng cổ tích chỉ là cổ tích – thì bao nhiêu tuổi đời đã trải qua, nàng mới nhận ra rằng, nàng Tấm là ví dụ cho cái ác. Và tức là, bản năng khi còn trẻ con của con người, một góc nhìn nào đó, là bản năng thản nhiên tiếp nhận và chịu đựng cái xấu, bao gồm luôn cả nàng cũng xấu xa đôi khi.

 

Vốn vì thực tế và hữu hạn là cái bản thể có thật. Chỉ có điều, nàng như đang phân thân giữa hai miền của nhận thức. Hoặc là chưa thừa nhận cái thực tế ôn hòa, bình lặng cho đến khi cái hữu hạn của thực tế phải chấm dứt như nó phải chấm dứt. Như nó vẫn còn ở đằng xa chứ không phải ngay trước mặt để bắt buộc nàng phải đối diện với nó.

 

Thực tế chỉ như đang hiện dần lên rồi sau đó là nhích lại gần. Từ phía bên kia của vùng mờ sương choáng váng. Hoặc là nàng đang bị thực tế là một cơn giông vô hình tơi bời quật cho rã rơi, tả tơi trong những ngày dài với những nỗi cô đơn trống rỗng.

 

Làm người mà, sao mà dễ được, anh đã gởi cho nàng một nụ cười cười bằng một icon trên màn hình. Ta luôn chúc nhau bình yên vạn sự. Anh mong em bình yên. Vâng, anh, không dễ dàng chút nào, rất nhiều điều không nói được, thì em cũng sẽ ráng mà ra vẻ bình yên, bằng những nỗ lực hàng ngày của em, và bằng những sự trả lại, trả lại cho số phận của em. Khi em không thể vượt qua được gì cả...

 

Là quá khứ, là hiện tại và là tương lai đã được ổn định. Nếu nàng chọn, hoặc được phép chọn, chữ lãng quên.

 

Và rất hiếm hoi nàng bị phải một cảm giác như lúc này. Cảm giác như lúc này theo ký ức còn sót lại, cứ xô đến từng cơn làm nàng lạnh và nàng thích thú vì lạnh. Vì nàng tin rằng cơn lạnh đến cỡ như thế này là sẽ không vượt qua con số ba bảy hai mốt đâu.

 

Chỉ là kéo dài đến nao nàng được thử hài thì thôi. [LĐGC]

Last modified on Tuesday, 12 June 2012 13:02
Lê Đoàn Gia Cát

Lê Đoàn Gia Cát (tên Nhật : Mizuno Gia Cát) sinh tại Huế. Cô tốt nghiệp 2 bằng cử nhân đại học khoa Đông Phương tại ĐH Tổng hợp và khoa Luật Hành Chính tại ĐH Luật Sài Gòn. Từ năm 2000, tác giả sinh sống và làm việc tại Tokyo trong ngành sản xuất thời trang. Đồng thời, là người đồng biên soạn bộ tự điển điện tử Việt – Nhật dành cho iPhone, iPad, Android của The CJK Dictionary Institute. Hầu hết những tản văn đều được viết khi tác giả ngồi ở một góc cafe tại Tokyo. Vì thế, Cafe de Tokyo đã được ưu ái dành riêng cho độc giả của Việt Tribune như một món quà tặng của tác giả từ đất nước mặt trời.

 

 

Articles View Hits
720810
VietTribune.com is an online newspaper owned by Viet Tribune Media Corporation. All rights reserved. 2012